Trans by MintwoooMấy ngày sau, ở bãi đỗ xe cục Cảnh sát.Quan Oánh ngồi trên ghế lái, nhỏ giọng nói: “… Đúng rồi, con vừa gặp anh ấy… Không phải chịu khổ gì, nhưng chắc chắn phải ngồi tù… Anh ấy bắt cóc người ta đấy, bắt cóc hiểu không? Hai người nghĩ con còn làm được gì nữa, anh ta ngốc nghếch làm ra chuyện đó giờ bị bắt rồi thì con có thể làm gì!”“Oánh Oánh, mẹ biết làm khó con rồi, nhưng con cũng biết đấy, Chí Hoành từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngoan, lúc nào cũng quan tâm đến nhà mình, bây giờ thành ra vậy cũng do nhất thời hồ đồ, giúp con xả giận… Con xem có thể đến cầu tình chỗ bố con được không?”Quan Oánh siết chặt vô lăng: “Mẹ cũng biết bố con thương Quan Hề đến nhường nào, Quan Hề bị giày vò một trận như vậy mẹ nghĩ ông ấy sẽ tha cho Phương Chí Hoành hay sao?”“Vậy con đi nói với Quan Hề, cô ấy đã khỏe mạnh rồi không chừng… Không chừng sẽ bỏ qua cho Chí Hoành?”Quan Oánh không kìm nổi nữa, ở nhà giả bộ ngoan hiền đã đủ rồi, giờ ở bãi đỗ xe không có ai biết cô, ở một góc khuất không ai thấy được này cuối cùng cô cũng có thể trút giận: “Loại người như Quan Hề mà có thể bỏ qua cho người đã hại nó hả?! Hai người cái gì cũng không biết, đừng hoang tưởng nữa!”“Dù sao hai đứa cũng là chị em với nhau, con có thể sống hòa thuận với con bé Quan Hề đó chắc nó cũng không đến nỗi xấu xa… Oánh Oánh, bố mẹ Chí Hoành chỉ có mỗi thằng bé.
Thằng bé quá lo lắng cho con mới làm ra những việc đó, con nghĩ cách đi không thì bố mẹ cũng chẳng biết ăn nói ra sao với nhà họ.”……Người bên kia đầu dây thao thao bất tuyệt, Quan Oánh không nghe nổi nữa bèn cúp luôn điện thoại.
Cô ta nhìn bãi đỗ xe trống không, căm hận đập mạnh xuống vô lăng.Vốn cô ta kể khổ với Phương Chí Hoành, liên tục lặp lại “Cô ở nhà này khó khăn biết bao, Quan Hề là uy hiếp lớn nhất” chỉ để Phương Chí Hoành biết được cô bị gò bó nhiều, sống không thoải mái gì, để anh ta cho cô thêm chút thời gian, không cần suốt ngày tìm cô, suốt ngày thúc cô về thăm bố mẹ nuôi.Nhưng ai ngờ được mấy lời đó của cô không làm anh ta về quê được, ngược lại còn khiến anh ta nảy sinh ra cái suy nghĩ ngu ngốc này.Ai cho anh ta cái gan bắt cóc Quan Hề?Còn nực cười hơn là bắt cóc cũng không sao, anh ta lại còn không làm đến nơi đến chốn, không những để Quan Hề còn sống sót trở về mà còn tiện thể lấy luôn một tấm vé tiễn thẳng anh ta vào tù…Điện thoại vừa cúp xong liền có tin nhắn tới, cô không thèm nhìn, tắt luôn điện thoại ném sang một bên.Cô dựa trên ghế, đầu óc hỗn loạn, cô nhớ về quá khứ, nhớ lại những kỷ niệm với Phương Chí Hoành.Từ nhỏ cô đã lớn lên trong một gia đình nghèo khó ở trong một thành thị tầm thường, sống một cuộc sống không thể tầm thường hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


