Trans by MintwoooQuan Hề không bị thương nặng như Giang Tùy Châu, cơn sốt lui đi là sức sống lại tràn về, cả người hoạt bát năng động.
Nhưng để phòng bất trắc, bác sĩ nói cô cần ở bệnh viện thêm một ngày để theo dõi.Chuyện cô bị bắt cóc được giữ bí mật tuyệt đối, cũng chỉ có vài người bạn thân thiết cùng vài thành viên trong gia đình biết đến, nên hôm nay lúc thấy Dương Minh Trí vào thăm, cô hơi ngạc nhiên.“Chú Dương ạ, sao chú cũng biết cháu ở đây.” Quan Hề hỏi.Dương Minh Trí ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường cô: “Sao nào, nếu chú không truy hỏi phía bố cháu thì cháu định giấu nhẹm chuyện này đi đúng không?”Quan Hề: “Cũng không phải chuyện nghiêm trọng gì.”Dương Minh Trí không đồng ý: “Chuyện này mà nhỏ hả? Cái mạng của cháu suýt thì mất rồi đấy, nhỏ gì nữa?”Quan Hề cười nhạt: “Bây giờ cháu khỏe rồi, chú đừng lo.”Dương Minh Trí nhíu mày: “Nghe nói sau khi tên Phương Chí Hoành kia bị bắt vào đồn cảnh sát thì sống chết không chịu mở miệng, hắn ta không thừa nhận có người đứng sau sai khiến, chỉ lặp đi lặp lại mình tự lên chủ ý.”Quan Hề: “Cháu cũng tin anh ta tự nghĩ ra việc này.”Dương Minh Trí: “Cháu có biết từ nhỏ anh ta đã quen thân với Quan Oánh, nhà còn ở ngay đối diện với nhà của Quan Oánh không?”“Cháu biết bọn họ quen nhau.”“Vậy sao cháu còn…”“Chú Dương, cháu không phải người hiền lành lương thiện gì, nhưng quả thật nếu có người đứng sau Phương Chí Hoành chắc chắn anh ta sẽ không hành động thiếu tổ chức như vậy.
Hơn nữa Quan Oánh cũng không đến nỗi ngốc, quan hệ của bọn họ chỉ cần điều tra chút là ra ngay, chú nghĩ chị ta muốn hại cháu sẽ nhờ Phương Chí Hoành làm sao?”Quan Hề lại nhớ về dáng vẻ ngốc nghếch của Phương Chí Hoành hôm trước, chỉ cảm thấy anh ta là kiểu người tứ chi phát triển.“Không cần biết ngọn nguồn ra sao, chí ít cũng dính dáng đến Quan Oánh.”“Cái này thì đúng thật.”“Vậy bình thường cháu cũng phải chú ý hơn.”“Vâng, cháu biết rồi.”Dương Minh Trí cũng biết Quan Hề biết cách xoay sở, nhưng ông vẫn lo lắng cho cô, sau khi lải nhải một hồi căn dặn đủ thứ ông mới ra về.Vừa ra khỏi phòng bệnh ông liền gặp Quan Hưng Hào trên hành lang, trong tay ông ấy còn xách theo cặp lồng mang thức ăn đến cho con gái bảo bối.“Hề Hề chưa ngủ hả?” Quan Hưng Hào đi đến bên ông hỏi câu.Sắc mặt Dương Minh Trí hơi kém: “Chưa.”“Ừ, tôi mang cơm cho con bé.”“Đến bao giờ ông mới định nói cho con bé.” Lúc hai người đi ngang qua nhau, đột nhiên Dương Minh Trí hỏi.Bước chân của Quan Hưng Hào khựng lại.Dương Minh Trí quay đầu lại: “Ông xem sự tình đã phát triển đến bậc này rồi?”Một người đứng ở vị thế cao đã lâu, gặp chuyện gì cũng không biến sắc như Quan Hưng Hào đến giờ phút này mặt mũi cũng bắt đầu trắng bệch: “Về sau nhất định tôi sẽ bảo vệ con bé thật tốt.”Dương Minh Trí: “Ông chắc chắn có thể bảo vệ tốt con bé không, tôi biết Quan Oánh là con gái ông, ông nợ nó nhiều năm, nhưng Hề Hề…”“Tôi bảo vệ con bé chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho nó! Không cần biết ra sao nhưng Hề Hề vĩnh viễn là con gái bảo bối của tôi!”“Nhưng con bé không hề biết gì, điều này không công bằng.”Bàn tay xách đồ ăn của Quan Hưng Hào run run: “Thế ông thấy nếu tôi nói với Hề Hề rồi con bé sẽ phản ứng ra sao.”Dương Minh Trí nhìn ông bạn chí cốt của mình, ông tức giận nhưng cũng hiểu cảm giác “Không biết lựa chọn làm sao mới đúng”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


