_________________
Type: Mều
“Lạc Dịch, anh định giải quyết thế nào?"
“Trao đổi con tin thôi."
Yến Lâm hỏi ngược lại: "Làm sao tôi biết chỗ anh không có cảnh sát?".
Lạc Dịch cười khẩy. Thật ra Yến Lâm biết rõ, những việc anh đang làm đã đủ chứng minh chỗ anh không hề có cảnh sát rồi.
Lạc Dịch nói: "Nếu Lục Tự can dự vào chuyện này, cô không gặp được con mình nữa đâu. Bời vì... tôi tuyệt đối không giao nó cho Lục Tự".
Câu cuối cùng mang giọng điệu tàn nhẫn khiến Yến Lâm tức nghiến răng nghiến lợi. Vào tay Lục Tự, ít nhất Đào Đào có thể bảo đảm tính mạng; mà Lạc Dịch bây giờ hoàn toàn không khác gì một kẻ điên!
"Được! Trao đổi!"
"Tôi ở nhà thờ tổ, trong vòng mười lăm phút nữa hãy đưa Chu Dao tới. Chỉ được phép đem theo một tên tay sai."
"Anh không có trợ thủ đấy chứ?"
Lạc Dịch hỏi vặn lại: "Cô có súng, còn cò kè mặc cả với tôi nữa à?".
Yến Lâm không đáp lại.
Lạc Dịch nói tiếp: "Để cô ấy nghe điện thoại".
"Không được."
"Để cô ấy nghe điện thoại." Lạc Dịch gằn giọng lặp lại lần nữa.
Yến Lâm thả lỏng tay, nhẫn nhịn hít sâu một hơi rồi bấm loa ngoài, đặt điện thoại lại gần Chu Dao. Cô nằm sấp trên bàn, nhìn di động, hốc mắt ngân ngấn giọt lệ.
Yên lặng vài giây, chiếc điện thoại vang lên giọng Lạc Dịch: "Chu Dao à?".
Môi cô run run, nước mắt chực trào: "Dạ?".
Vài giây sau, cô nghe thấy anh hỏi: "Có đau không?".
Chu Dao giơ tay lên che mắt, khóc tu tu: "Đau chứ, đau chết đi được”. Cô ấm ức khóc lóc, kể lể. "Ông chủ Lạc, chúng đánh em, còn đập đầu em vào tường đá nữa. Hu hu...".
Lạc Dịch ở đầu bên kia im lặng hồi lâu.
Yến Lâm đứng bên cảm thấy da dầu tê rần bởi sự im ắng này, đang định quát Chu Dao thì một giây sau, Lạc Dịch gọi: “Yến Lâm!".
Yến Lâm tắt loa ngoài, kề điện thoại lên tai, đầu bên kia vẫn không có động tĩnh gì. Yến Lâm sốt ruột quát: "Nói chuyện đi!".
Đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng thứ gì đó va vào tường, liên tiếp ba cái, sau đó là tiếng trẻ con khóc thét.
Mắt Yến Lâm đỏ như máu: "Đồ súc vật!".
"Cô thử đập đầu cô ấy nữa đi!" Lạc Dịch gằn giọng rồi lập tức cúp điện thoại.
"Đồ súc vật!"
Khương Bằng hỏi: "Trao đổi con tin thật à?".
"Không." Lạc Dịch cười khẩy. "Nhóm cô ta có súng, một khi Đào Đào thoát khỏi tay chúng ta thì Chu Dao sẽ chết ngay. Mà cũng không thể giao Đào Đào cho Lục Tự được, nếu không sẽ không thể làm gì Yến Lâm".
"Vậy bây giờ nên làm thế nào?"
“Tôi chỉ muốn được nhìn thấy Chu Dao thôi." Lạc Dịch nói tiếp. "Nhìn thấy Chu Dao, cướp cô ấy về, chỉ đơn giản vậy".
Khương Bằng: "Chuyện này không đơn giản. Anh biết Yến Lâm có bao nhiêu người không? Bọn chúng đều có vũ khí".
"Giao cho Lục Tự đi!" Lạc Dịch cân nhắc. "Manh mối trong tay chúng ta đủ để suy đoán vị trí của chúng".
Khương Bằng vẫn hơi nghi ngờ.
"Tôi nói với cô ta là tôi ở nhà thờ tổ, nhưng cô ta không bảo mình đang ở ngoài trại, không tìm cách vào trong được."
Lúc này Khương Bằng mới nhận ra: "Cô ta không chạy trốn, vẫn ở trong trại".
"Đúng vậy. Chu Dao cũng tiết lộ cho chúng ta rồi.” Lạc Dịch không giải thích cặn kẽ. "Trước tiên để Chu Dao rời khỏi đó. Khi hai phe giao chiến, không thể để cô ấy ở lại đó tiếp tục làm con tin được".
"Ý anh là... Yến Lâm dẫn Chu Dao đến gặp anh, còn Lục Tự thì đưa đội đặc công đi tiêu diệt hang ổ của chúng, rút củi dưới đáy nồi?"
"Ừ. Yến Lâm sẽ không ngoan ngoãn trao đổi người, lựa chọn bây giờ là bớt nguy hiểm nhất cho Chu Dao." Lạc Dịch quay người gọi điện cho Lục Tự.
Khương Bằng thầm than. Lựa chọn bây giờ lại nguy hiểm cho Lạc Dịch nhất. Anh quay đầu nhìn Đào Đào cách đó không xa, đứa bé kia rất nghe lời Sát Thủ, bảo khóc thì khóc, diễn rất chân thực. Chẳng qua, nếu Chu Dao thật sự xảy ra chuyện, Khương Bằng không thể biết được kết cục của nó sẽ ra sao.
Trời hửng sáng.
Tiếng gà gáy liên tiếp vang lên trong trại. Sau khi Yến Lâm và Đao Tam xác nhận xung quanh nhà thờ tổ không có cảnh sát, chúng để lại hai gã đàn em mai phục ở cửa, vác Chu Dao vào nhà thờ tổ.
Đi qua đại viện sương khói mịt mùng, bước lên bậc thềm căn nhà sàn, chúng đẩy cửa nhà thờ tổ. Bên trong ánh sáng mờ tối, nhà chính treo mấy dải vải dài màu trắng màu vàng. Cơn gió thổi qua làm chúng khẽ lay động, mang theo không khí u ám.
"Lạc Dịch!" Yến Lâm cất lời, tiếng vọng âm vang. “Tôi đưa người tới rồi, anh mau xuất hiện đi!".
Tay Chu Dao bị trói bằng một miếng vải đen, bị Đao Tam quăng ngã xuống giữa nhà. Ngay cả sức đứng lên cô cũng không có.
Yến Lâm tiếp tục gọi: "Lạc Dịch! Anh mau xuất...".
Một ngọn nến được đốt sáng, Đao Tam giơ súng lên theo phản xạ. Lạc Dịch đứng gần bàn thờ, thắp một ngọn nến, liếc khấu súng trong tay gã rồi nhìn về phía Chu Dao.
Trải qua một đêm chạy trốn và bị hành hạ, Chu Dao đã te tua cùng cực. Người cô toàn dấu vết bị cành cây cọ vào, trên đầu là vết máu loang lổ, vệt máu khô bết cứng dính vào tóc.
Cô ngã dưới đất, khó nhọc thở từng hơi hổn hển, vẻ mặt đờ đẫn, chỉ có tròng mắt đen láy, giữa ánh nến chập chờn, dõi theo anh mà không hề chớp mắt.
Đôi mắt Lạc Dịch lóe lên vẻ đau xót và tức giận rồi nhanh chóng biến thành bình tĩnh. Anh dời mắt, tiếp tục thắp từng cây nến còn lại trên bàn thờ. Nhà thờ họ dần dần được ánh nến chiếu sáng, soi rõ cả ba tầng nhà sàn hình tròn.
Yến Lâm nhìn Chu Dao nằm dưới chân mình, lạnh lùng hỏi: "Tôi mang người đến rồi, Đào Đào đâu?".
Lạc Dịch hất cằm, chỉ lên trên: "Kia!".
Đào Đào ở lan can xập xệ trên tầng ba, có thể rơi xuống khỏi lỗ hở kia bất cứ lúc nào, nhưng đứa bé lại không cảm nhận được nguy hiểm, vẫy tay với Yến Lâm: "Dì!".
Mà phía sau, Sát Thủ túm chặt lấy hông cậu bé, đứng ở góc khuất. Đao Tam không thể nổ súng, lo rằng Đào Đào sẽ rơi từ tầng ba xuống.
Yến Lâm sợ hết hồn, nhìn Lạc Dịch: "Anh điên rồi!".
Lạc Dịch thắp xong tất cả số nến, liếc nhìn Yến Lâm: "Cô đi lên đón con trai mình, để cô ấy lại".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)