"Ha!” Lạc Dịch khẽ cười, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. "Yến Lâm, tôi đã từng có được mọi thứ và cũng từng mất đi tất cả. Cô nói tôi có dám không? Cô nghe cho rõ đây, đến giờ, tôi chẳng thiết cái gì trên đời này nữa, chỉ muốn một thứ thôi. Nếu cô dám hủy hoại cô ấy, tôi sẽ không để cô yên thân đâu. Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, tôi thề nhất định sẽ phá hủy thứ mà cô quý trọng nhất. Tôi thề, cho dù đời này tôi chỉ làm được một chuyện đi chăng nữa… có phải đào sâu ba thước, tôi cũng sẽ tìm ra cô rồi băm cô ra cho chó ăn. Không tin thì cô cứ thử xem.”
Đặc công bao vây toàn trại. Bảy, tám phân đội nhỏ đi vào trại lục soát. Tây Nạp dẫn Lục Tự tới nhà mình, chỉ vào Lạc Dịch đang hôn mê: "Đây là người của anh à?"".
Lục Tự trông thấy thì kinh hãi: "Tại sao anh ấy bị thương vậy?".
"Anh yên tâm đi, viên đạn chỉ sượt qua hông anh ta thôi, không vào ổ bụng, nếu không thì hậu quả đã vô cùng nghiêm trọng rồi. Bởi vi bị bắn vào nơi tập trung nhiều dây thần kinh nên đau quá ngất đi thôi.” Tây Nạp nói thêm. "Trái lại thì tôi rất lo lắng cho cô gái đi cùng anh ta. Từ lúc cô ấy rời khỏi đây vẫn chưa thấy về".
"Cô gái?"
"Cô ấy ra ngoài nhét bột mì lên xe họ để kéo dài thời gian chúng chạy trốn. Đã hơn nửa giờ, tôi sợ cô ấy đã bị người ta bắt rồi."
"Trông cô ấy thế nào?"
"Hỉnh như là bạn gái của anh ta, hơi gầy, rất trắng, mắt to."
"Chu Dao?" Lục Tự kinh hãi. "Cô ấy chưa về Bắc Kinh sao?!".
Chu Dao không biết mình đang ở đâu. Cô bị người ta bịt miệng kéo đi trong rừng. Cảnh đêm mịt mùng, cô không nhận nổi phương hướng, rất nhanh đã đến tầng hầm âm u dưới lòng đất.
Cô hoảng hốt quét mắt nhìn quanh, nơi đây giống một nhà kho, nơi đâu cũng chất đầy bao vải. Nhìn qua một miệng túi để mở, cô thấy phỉ thúy xanh biếc, cô khẳng định đây chính là hang ổ của Đan Sơn.
Lòng Chu Dao chùng xuống, đã sớm đoán được kết cục Yến Lâm sẽ không để cô sống sót rời đi. Thậm chí lúc đi đường, Yến Lâm không có ý định che mắt cô.
Chu Dao luống cuống, không muốn biểu hiện yếu đuối nhưng nước mắt cứ trào ra không sao khống chế nổi, càng lúc càng nhiều, rồi dần dần khóc nức nở thành tiếng.
Thấy vậy, Yến Lâm cười cô nhát gan, khinh thường hỏi: "Sợ chết à?".
Chu Dao lau nước mắt, khẽ gật đầu.
"Tao đang tò mò anh ta ưng mày ở điểm nào." Yến Lâm đi tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống nhẹ giọng dụ dỗ. "Sợ chết thì giao phương pháp nghiên cứu chủ chốt của LAND ra đây, tao sẽ suy nghĩ tha cho mày một mạng”.
Nước mắt Chu Dao ngừng rơi trong thoáng chốc, sau đó lạnh lùng và cố chấp nhìn cô ta đăm đăm bằng tư thế ngạo nghễ.
Yến Lâm bị chọc giận, lại vung tay tát cô thêm một cái.
Chu Dao bị đánh lệch người sang một bên, hai má sưng đỏ, hỏi mà như khẳng định: "Cô là Đan Sơn?".
"Coi là vậy đi!" Yến Lâm nói tiếp. "Giao LAND ra đây!".
"Nằm mơ."
Cô còn chưa dứt lời, Đao Tam đã cấp tốc sải bước đến, túm tóc Chu Dao xách cô đứng lên rồi đập vào tường như một quả trứng gà.
Trán cô đụng vào tường đá, khẽ "bịch” một tiếng. Đầu Chu Dao như nổ đom đóm, dưới cơn đau nhức đần mất đi ý thức, ngã bệt xuống đất, chỉ để lại vết máu loang lổ trên bờ tường.
Không biết bao lâu trôi qua, ý thức của cô mới dần khôi phục, cơn đau dư dội cũng lập tức ùa đến. Trước mắt Chu Dao là một màu đỏ mơ hồ, không nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì, cũng không thể nhúc nhích. Cô đau quá, đau đến nỗi nước mắt ào ạt rơi xuống như thác đổ.
"Cô gái à, ở đây không có ai thương xót đâu." Yến Lâm đứng dậy đi tới trước mặt, đá chân vào cái đầu đầm đìa máu của cô. "Có chịu nói không?".
Mặt Chu Dao gục sát nền đất, con ngươi chầm chập ngước lên nhìn cô ta, không còn sức nhưng rõ ràng vẫn liếc mắt được.
Nụ cười trên mặt Yến Lâm sững lại, còn mặt Đao Tam thì không chút cảm xúc, túm đầu Chu Dao đập lên tường lần nữa.
Chu Dao ngã xuống thở thoi thóp, ngay cả lớp bụi bám trên đất nơi ngay đầu mũi cô cũng không thể bay lên, chỉ có ngón tay cô co quắp, vô thức bấu xuống nền, chứng minh rằng cô vẫn còn sống.
Đám đàn em liếc nhìn nhau, không ngờ cô gái này lại cứng đầu như thế.
Yến Lâm rút một điếu thuốc, hít vào một hơi rồi nhả ra. Cô ta cầm điếu thuốc, ngồi xổm xuống nhìn Chu Dao: "Đau không?".
Chu Dao nhìn cô ta chằm chằm, nước mắt tuôn rơi tí tách, không buồn đáp lời.
Yến Lâm mỉm cười, vỗ nhẹ mặt Chu Dao: "Giao LAND ra đây, tao sẽ tha cho mày".
Đôi môi Chu Dao khẽ mấp máy: "LAND không phải của tôi".
"Là của Tổ quốc.” Chu Dao cứng cỏi.
Yến Lâm nheo đôi mắt với vẻ nguy hiểm. Ngày xưa, La Dự cũng trả lời như thế.
Hơi thở Chu Dao mong manh nhưng ý chí vẫn hết sức kiên định: "Nếu giao cho cô, việc này không gọi là giết người, cũng không phải phóng hỏa... mà gọi là phản quốc".
Cách làn khói mỏng, Yến Lâm châm chọc: "Quả nhiên là sinh viên ngu ngốc. Giống hệt thằng ngu La Dự kia. Sao không học được tính linh hoạt như đàn anh họ Lâm của mày đi?".
Con ngươi long lanh ánh nước của Chu Dao liếc sang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)