Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không biết anh ấy có cố ý đeo khẩu trang hay không.
Nhưng tôi cứ cảm thấy ánh mắt anh ấy nhìn tôi hôm nay có chút gì đó khác lạ.
Trước đây, mỗi khi gặp tôi, anh ấy luôn tỏ ra thân thiện và lịch sự, nhưng hôm nay dường như có chút sâu lắng hơn.
Anh đứng ngay trước mặt tôi, hỏi: "Sao cô biết tôi làm việc ở đây?"
Câu hỏi này...
Quả là một câu hỏi sắc bén, vừa mở lời đã nhắm trúng vấn đề rồi.
Chuyện Lục Tấn Nguyên làm việc ở đồn cảnh sát nào thực ra là tôi và Chương Dao đã phân tích kỹ càng. Chúng tôi dựa vào việc lần trước anh ấy theo dõi trên xe buýt mà suy đoán, nơi này là khả năng cao nhất.
"Tôi đến hỏi thử thôi, gặp may thì tốt, nếu anh không ở đây tôi sẽ đến chỗ khác hỏi tiếp."
Nghe xong, anh khẽ thở dài, nói: "Lần sau cứ gọi điện cho tôi là được."
Tôi nói: "Gọi điện dễ bị từ chối lắm!"
Anh: "..."
Qua ánh mắt của anh nhìn tôi, tôi đoán anh đã hiểu ẩn ý trong lời nói của tôi.
Anh đổi chủ đề, hỏi: "Cô tìm tôi có việc gì?"
Tôi nói: "Lục Tấn Nguyên, anh có thể đừng giả vờ ngốc được không?"
Lời nói của tôi khiến anh bị nghẹn lời.
Có lẽ giọng tôi hơi to, khiến đồng nghiệp của anh đi ngang qua đều chú ý, nhất là người đã tiếp tôi, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi và Lục Tấn Nguyên.
"Đi theo tôi, chúng ta vào trong nói chuyện."
Anh quay lại nhìn tôi, nói: "Đi cẩn thận chút."
Tôi đưa tay chỉnh lại mái tóc trước trán, theo anh bước vào văn phòng, nói: "Tôi đang lo lắng mà!"
Mối quan hệ căng thẳng giữa chúng tôi cuối cùng cũng được câu nói của tôi phá vỡ.
Anh khẽ nheo mắt, mang theo chút nụ cười, nói: "Tôi thật sự không nhìn ra."
"Vậy thì chứng tỏ tôi chưa bày tỏ rõ ràng, cũng chứng tỏ anh cần nâng cao khả năng quan sát người khác."
Anh đứng bên cạnh bàn trà pha trà cho tôi, tiếng va chạm của chiếc cốc sứ trắng vang lên, cùng với giọng anh: "Ừ, đúng là cần phải nâng cao."
Anh quay người đưa cho tôi chiếc cốc, ra hiệu tôi ngồi xuống, nhìn tôi cứ xoa trán mãi, hỏi: "Đau đến vậy sao?"
Tôi nói: "Không phải lỗi cuả tôi không nhìn đường, mà là tại lưng anh cứng quá."
Anh bật cười nhẹ nhàng, rồi đặt cốc nước bên cạnh tôi, nói: "Được, lỗi của tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







