Lục Tấn Nguyên xem như đã thẳng thừng từ chối tôi.
Sau đó, tôi không chủ động liên lạc với anh ấy, mà anh ấy cũng không tìm đến tôi. Lần tiếp theo chúng tôi gặp nhau lại là một cuộc gặp tình cờ trong siêu thị.
Tôi đành phải cất tiếng: "Lâu rồi không gặp."
Lục Tấn Nguyên gật đầu, cũng đáp lại: "…Lâu rồi không gặp."
Dường như cách anh ấy nói chuyện với tôi có chút khác so với trước kia, nghiêm túc và cố tình hơn nhiều.
Cô gái bên cạnh anh ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi, rồi lại nhìn Lục Tấn Nguyên, cuối cùng tự giác quay lưng lại và tiếp tục chọn đồ khác.
Thật ra tôi đi cùng với Chương Dao, cô ấy quay lại tìm những món đồ mà vừa rồi quên mua, để tôi đứng chờ tại chỗ.
Tôi và Lục Tấn Nguyên nhìn nhau thêm vài lần, không khí thực sự có chút ngượng ngùng.
May mắn thay, Chương Dao xuất hiện đúng lúc phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
"Mộ Di, lần trước cậu nói cái này rất tốt, không bị rò rỉ đúng không?" Chương Dao cầm một gói băng vệ sinh đưa đến trước mặt tôi, rồi thêm một câu: "À, mình nhớ là cậu sắp tới kỳ rồi, mình mua thêm cho cậu một gói nữa nhé!"
Tôi vội vàng đưa tay nhận lấy gói băng vệ sinh từ tay Chương Dao và bỏ vào giỏ, gật đầu lia lịa: "À? Đúng, đúng vậy!"
Khi tôi ngẩng đầu lên nhìn lại Lục Tấn Nguyên thì anh ấy đã xoay người tránh ánh mắt của tôi.
Tôi vốn không phải là người quá chủ động, làm việc cũng không quá bốc đồng, nhưng không hiểu sao khi gặp Lục Tấn Nguyên, tôi luôn muốn bộc lộ tình cảm của mình. Thậm chí, dù bị từ chối, trong lòng tôi cũng không hề cảm thấy hối hận.
Nghĩ đi nghĩ lại, đây là lần đầu tiên tôi thích một người, nếu từ bỏ ngay bây giờ thì thật sự không cam lòng.
Sau lần gặp Lục Tấn Nguyên tại siêu thị, tôi đã nói với Chương Dao về suy nghĩ trong lòng mình và kể lại tất cả những lần gặp gỡ liên quan đến Lục Tấn Nguyên trong thời gian qua.
Tính cách của cô ấy thẳng thắn hơn tôi, ngày hôm sau cô ấy lái xe đưa tôi thẳng đến trước cửa đồn công an nơi Lục Tấn Nguyên làm việc.
Cô ấy bảo tôi hãy mạnh dạn theo đuổi tình yêu của mình.
Khi tôi vào trong, tôi nói với người ở cửa là tôi đến tìm Lục Tấn Nguyên.
Nhưng Lục Tấn Nguyên đã ra ngoài, người đó bảo tôi tìm chỗ ngồi chờ một lúc.
Mãi sau, tôi mới thấy Lục Tấn Nguyên bước nhanh vào từ bên ngoài. Người tiếp đón tôi trước đó chặn anh ấy lại và chỉ tay về phía tôi.
Lục Tấn Nguyên nhìn theo hướng chỉ, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của tôi.
Tôi nở nụ cười với anh ấy, rồi đứng dậy.
Anh ấy đưa đồ trong tay cho người bên cạnh rồi tiến về phía tôi, vừa đi vừa đưa tay lên đeo lại khẩu trang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)