Mặc dù thôn Tú Thủy có chút hẻo lánh, nhưng vài năm gần đây quốc gia luôn ủng hộ chính sách chấn hưng nông thôn, đường nhựa cũng đã được trải tới tận cổng thôn. Nhờ vậy mà các hộ nông dân không chỉ tiện bề đi lại, mà còn dễ dàng bán chút nông sản tự trồng.
Đến cổng thôn, Giang Vãn xuống xe rồi trả tiền. Cô nhìn anh lái xe ôm quay đầu, thoáng chốc đã biến mất không thấy tăm hơi. Cô lấy điện thoại ra xem thử, đã là bốn rưỡi chiều, có lẽ anh ta cũng phải chạy về để kịp bữa cơm.
Trong ký ức, nhà của cô nằm ở tít sâu bên trong thôn Tú Thủy, ngay dưới chân núi, phải đi bộ chừng mười phút mới tới.
Cảm nhận được hơi nước ẩm ướt bay trong không khí, Giang Vãn tĩnh tâm lại, mặc cho vô số linh lực đang lượn vòng quanh mình, cuối cùng chui tọt vào trong cơ thể.
Cô khẽ cong môi. Xem ra non xanh nước biếc ở thôn quê nhỏ bé này lại ẩn chứa không ít linh lực. Mặc dù chẳng thể sánh bằng giới tu chân, nhưng chí ít cũng tốt hơn thành phố lớn rất nhiều.
Giang Vãn kéo vali đi về nhà. Dọc đường, cô thỉnh thoảng lại gặp vài lão nông vác cuốc hay mấy thím xách giỏ rau, bọn họ đều ném ánh mắt tò mò về phía Giang Vãn.
Một lão nông đang vác cuốc chợt lên tiếng: “Ây da, đây chẳng phải là con bé nhà họ Giang sao?”
“Cái gì? Con bé nhà họ Giang á?”
“Ây da, con gái lớn nên thay đổi nhiều quá, tôi thiếu điều nhìn không ra. Cháu gái, sao cháu lại về đây? Có phải năm nay tốt nghiệp rồi không, cớ sao lại chẳng ở lại thành phố lớn?”
Giang Vãn nhìn hai người đứng trước mặt mình, có chút ngẩn ngơ: “Vâng, cháu là Giang Vãn, con gái của Giang Quốc Cường.”
“Hai người là…? Bà Tú Sơn và ông Kiến Quốc đúng không ạ?”
Giang Quốc Cường chính là cha của cô.
Nhưng đối với hai cụ già trước mặt này, ký ức của cô lại chẳng rõ ràng cho lắm. Kể từ khi lên đại học, cô rất hiếm khi về quê, một năm chỉ về hai lần vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè. Cô cũng chẳng qua lại với họ hàng thân thích gì, thế nên người quen biết cũng chẳng tính là nhiều.
Bà lão nghe Giang Vãn nói vậy thì vui vẻ cười không khép được miệng: “Đúng đúng đúng, chẳng thể ngờ cháu vẫn còn nhớ bà. Nào có giống cái thằng nhóc nhà bà, cả ngày chỉ biết cắm mặt vào điện thoại ở trong nhà, cửa lớn không ra cổng trong không bước, hỏi tới ai cũng không biết.”
Lão ông đứng bên cạnh cũng tiện miệng hùa theo: “Vãn Vãn à, trí nhớ tốt thật đấy. Nhưng mà bây giờ cháu về đây làm gì thế? Chắc là tốt nghiệp rồi nhỉ, sao không ở lại thành phố làm việc?”
Giang Vãn có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu: “Cháu về quê trồng trọt ạ. Hơn nữa bà nội cháu cũng đã lớn tuổi, cháu về nhà thì tiện bề chăm sóc hơn.”
Bà lão nghe được lời này liền vỗ vỗ vai Giang Vãn: “Cháu đang nói bậy bạ gì thế? Cháu chính là sinh viên đại học đầu tiên của thôn chúng ta đấy, về quê làm nông để làm cái gì! Thôi được rồi, không nói nữa, cháu mau về nhà trước đi. Bà nội cháu dạo này lại tái phát bệnh cũ, e là bây giờ vẫn đang nằm ở nhà đấy.”
Nghe thấy lời này, Giang Vãn cũng không còn tâm trí đâu để mà nói chuyện phiếm, cô kéo vali rồi vội vàng rảo bước nhanh hơn.
Tần A Nguyệt chính là bà nội của cô. Hồi còn trẻ, bà từng làm việc nặng nhọc nên dẫn đến tình trạng thoái hóa cột sống, gai cột sống. Bây giờ bà ngồi chẳng được mà nằm cũng chẳng xong, lúc nào cũng phải uống thuốc.
Trước kia, khi cha mẹ vẫn còn trên đời, cuộc sống gia đình hãy còn dễ thở. Bọn họ làm chút buôn bán nhỏ ở trên trấn, ngày nào cũng có đồng ra đồng vào, thành thử vẫn đủ sức lo liệu tiền thuốc thang.
Thế nhưng bây giờ lại khác, cha mẹ đều đã qua đời, trong nhà lại có một người học đại học, một người học tiểu học, cộng thêm một đứa trẻ ngốc nghếch chỉ có thể nuôi ở nhà. Một đồng tiền cũng phải chẻ làm đôi để tiêu, huống hồ chi là thuốc thang đắt đỏ.
Men theo con đường mòn nhỏ xíu như ruột cừu đi ngang qua cả một ngôi làng, cô nhận ra nơi này còn tồi tàn hơn so với trong tưởng tượng. Những ngôi nhà trệt thấp lè tè, cỏ dại mọc um tùm do chẳng có ai dọn dẹp. Dù đã đến giờ cơm, vậy mà chỉ lác đác vài hộ gia đình vương khói bếp.
Đi ngang qua mấy chục hộ gia đình, không phải là trong tình trạng vô chủ, thì cũng chỉ có những người già neo đơn, tuyệt nhiên chẳng thấy một bóng dáng người trẻ tuổi nào.
Chỗ được tu sửa khang trang nhất, chính là ủy ban thôn. Tường gạch xi măng nhìn có vẻ bề thế hơn một chút, thế nhưng lại hoàn toàn lạc lõng so với toàn bộ khung cảnh của xóm làng.
Mãi cho đến tận cuối đường, nương theo một lối rải đầy đá cuội, xuyên qua một rừng trúc, cô mới đặt chân tới ngôi nhà trong ký ức.
Tường trắng ngói đỏ, ngôi nhà nhỏ hai tầng. Mỗi tầng đều có một gian nhà chính, kèm theo hai gian phòng ở hai bên. Nhà bếp nằm ở phía ngoài gian phòng, muốn tới đó phải đi qua một hành lang nhỏ. Do những năm trước kiếm được chút tiền, ngôi nhà đã được sửa sang lại, thế nên bây giờ nhìn vẫn tươm tất hơn rất nhiều so với những ngôi nhà khác trong thôn.
Bên hông nhà được quây lại bằng một hàng rào gỗ bao trọn một mảnh đất rộng lớn. Bên trong trồng toàn rau củ, nào là dưa chuột, cà chua, cà tím, bí đỏ cùng nhiều loại khác. Thế nhưng chẳng có ai chăm bón, nhìn có vẻ hơi héo úa.
Sau lưng là một ngọn núi cỏ cây tươi tốt. Một con đường nhỏ bị người ta giẫm đạp đến mức lộ cả lớp đất sét màu vàng, hai bên đường mọc đầy cỏ dại. Đột nhiên từ trong bếp có một chàng trai lao ra, tay bưng một chiếc bát nhỏ: “Bà nội, tối nay nhà mình lại ăn cà chua xào trứng ạ?”
Ngay trong khoảnh khắc nhìn thấy Giang Vãn, chiếc bát trên tay cậu rơi loảng xoảng xuống đất, phần trứng bên trong đổ tràn lan ra sàn.
Sau đó, cậu ba chân bốn cẳng chạy về phía gian phòng: “Bà nội, bà nội, là chị gái, chị gái về rồi.”
Trong giọng nói mang theo sự kích động không tài nào kìm nén được.
Giang Vãn rảo bước theo sau lưng cậu rồi bước vào trong gian phòng, liền nhìn thấy một bà lão đang nằm ở trên giường. Trên người đắp một tấm chăn mỏng tang. Dù thời tiết tháng Bảy đang nóng bức bủa vây, thế nhưng cả gian phòng lại tỏa ra một thứ mùi ẩm mốc.
Đồ đạc bài trí ở trong phòng cũng ít đến đáng thương. Ngoại trừ một chiếc tủ quần áo cùng với một cái giường, tuyệt nhiên chẳng còn bất kỳ món đồ nội thất nào khác.
Chàng trai vừa la hét lúc nãy cũng chạy tới bên mép giường, cậu nắm lấy tay bà lão, dáng vẻ vừa kích động lại pha lẫn tiếng nức nở: “Chị gái về rồi.”
Bà lão đưa mắt nhìn về phía cửa phòng, trong đôi mắt đục ngầu chợt ánh lên một tia sáng: “Vãn Vãn, có phải cháu đã về rồi không? Không phải là bà đang nằm mơ đấy chứ?”
Giang Vãn sải bước tiến lên phía trước, vành mắt đã hơi rơm rớm nước. Cô nắm lấy bàn tay của bà lão: “Là cháu đây thưa bà, cháu là Vãn Vãn đây, cháu về rồi.”
Bà lão kích động ngồi bật dậy, bà kéo tay Giang Vãn rồi vuốt ve: “Về là tốt rồi, về là tốt rồi, Vãn Vãn về rồi, về là tốt rồi. Cái đứa trẻ này, về mà cũng chẳng báo trước một tiếng.”
Bà cụ nhìn thấy nước mắt ràn rụa trên khuôn mặt chàng trai đang đứng bên mép giường, liền đưa tay vỗ vỗ lưng cậu: “Hoa Hoa, chị gái về rồi, cháu khóc cái gì chứ? Chẳng phải cháu thích chị gái nhất hay sao?”
Giang Nghi Hoa, tên cúng cơm là Hoa Hoa, chính là em trai của cô. Tuổi thật của cơ thể thì đã mười tám, nhưng tuổi tác tâm lý chỉ dừng lại ở một đứa trẻ lên bảy.
Trong ký ức, cậu rất ngoan ngoãn và nghe lời. Người lớn bảo gì, cậu đều răm rắp làm theo. Ngoại trừ việc có vài chỗ phản ứng hơi chậm chạp, nói năng cũng mang theo nét non nớt, thì hoàn toàn không nhìn ra được trí tuệ của cậu có vấn đề.
Chàng trai ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt nhạt nhòa ngấn lệ mà nhìn vào Giang Vãn, giọng điệu nghẹn ngào thốt lên: “Chị ơi, Hoa Hoa nhớ chị lắm.”
Giang Vãn ôm lấy cậu, đưa tay vỗ nhẹ lưng cậu an ủi: “Chị cũng rất nhớ Hoa Hoa, Hoa Hoa ngoan. Lúc nãy Hoa Hoa định làm món gì thế?”
Vừa nghe thấy lời này, Giang Nghi Hoa lập tức nín bặt: “Là món cà chua xào trứng! Món cà chua xào trứng do Hoa Hoa làm là ngon nhất, bà nội và em gái đều rất thích.”
Nói xong, cậu lại có chút rối rắm mà liếc nhìn Giang Vãn: “Chị cũng sẽ thích chứ?”
Giang Vãn rút khăn giấy ra để lau nước mắt trên mặt cậu: “Đương nhiên là chị thích rồi, Hoa Hoa nấu món gì cũng đều ngon cả.”
Giang Nghi Hoa hãy còn chưa kịp nhoẻn miệng cười, bên ngoài lại truyền đến một giọng nói lanh lảnh: “Bà nội, anh trai, em về rồi đây! Hôm nay em ra ngoài nhặt được nhiều lắm…”
Một cô bé ôm một chiếc hũ nhỏ chạy vào, bên trong hũ chứa đầy xác ve sầu. Đột nhiên nhìn thấy một người lạ mặt, cô bé liền sửng sốt một chút, sau đó vội vàng giấu chiếc hũ trên tay ra sau lưng, dùng ánh mắt ngập tràn sợ hãi mà nhìn đăm đăm vào Giang Vãn.
Cô bé sấn tới hất văng tay Giang Vãn ra: “Chị mới không phải là chị của em. Chị làm anh trai và bà nội khóc hết rồi, chị là người xấu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)