Giang Vãn trở về ký túc xá của chương trình tuyển tú. Cô vừa dọn dẹp hành lý vừa đặt sẵn vé máy bay để về nhà.
Không biết có phải nhờ từng được linh lực thanh tẩy ở giới tu chân hay không mà cô vẫn nhớ như in những chuyện của ba trăm năm trước.
Cô nhớ quê hương của mình là một ngôi làng nhỏ nằm dưới trướng thị trấn La Hạ, thuộc huyện Bình Dương, thành phố Vân Châu, mang tên thôn Tú Thủy.
Trong thôn có non có nước cùng phong cảnh hữu tình, vô cùng thoải mái, hệt như một chốn thế ngoại đào nguyên.
Cha mẹ cô từng là hộ gia đình giàu có nhất thôn Tú Thủy. Khi còn trẻ, hai người buôn bán hoa quả trên thị trấn nên tích cóp được một khoản tiền. Sau này, để hưởng ứng lời kêu gọi chấn hưng nông thôn của nhà nước, họ đã thầu lại toàn bộ ngọn núi phía sau rồi trồng ngập tràn cây ăn quả.
Một năm trước, cha mẹ đi ra ngoài tìm đầu ra cho vườn cây, không may gặp tai nạn giao thông và cả hai đều không qua khỏi.
Trong nhà chỉ còn lại một người bà nội sáu mươi bảy tuổi. Vì lúc trẻ bà làm nhiều việc nặng nhọc nên hiện giờ bệnh tật quấn thân.
Thêm vào đó là một đứa em trai mười tám tuổi, ngặt nỗi hồi nhỏ bị rơi xuống nước dẫn đến sốt cao hỏng màng não, khiến trí tuệ vĩnh viễn dừng lại ở tuổi lên bảy.
Cùng với một cô em gái năm tuổi hiếm khi gặp mặt, vốn là con út do cha mẹ sinh ra khi đã lớn tuổi.
Giang Vãn cau mày. Cô cảm thấy gánh nặng trên vai lại tăng thêm vài phần bèn lặng lẽ thở dài. Chặng đường phía trước quả thực dằng dặc và đầy rẫy chông gai.
Trong lúc thu dọn hành lý, cô còn thấp thoáng nghe thấy âm thanh từ chiếc loa ở đài phía trước. Dư Ninh lấy tư cách là người dự bị để thay thế vị trí thành công, từ đó trở thành thành viên cuối cùng được ra mắt.
Đối với việc ai là người thay thế, Giang Vãn hoàn toàn không bận tâm. Điểm yếu của họ đã nằm gọn trong tay, cô đoán chừng Ngô Tú Tú và Dư Ninh cũng chẳng dám làm càn.
Giang Vãn khẽ thu lại dòng suy nghĩ rồi nghiêm túc sắp xếp đồ đạc. Ánh mắt cô lướt qua chậu cây xanh bên giường, chợt ngẩn người. Chậu cây này vì không có ai chăm sóc nên đã bắt đầu khô héo. Theo bản năng, cô thúc đẩy linh lực xung quanh rồi truyền vào trong chậu cây.
Mầm xanh vốn dĩ chẳng còn chút sinh khí nào lại đột nhiên sống lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Cành lá bắt đầu chuyển sang màu xanh lục, dáng vẻ héo hon cũng nhanh chóng trở nên bừng bừng sức sống.
Đột nhiên trái tim nhói lên một cơn đau đớn, đầu óc cũng bắt đầu quay cuồng. Giang Vãn dừng động tác, sắc mặt dần trở nên nhợt nhạt.
Linh khí xung quanh thực sự quá mức mỏng manh. Hơn nữa, thân thể của cô hiện tại cũng rất yếu ớt.
Cô ngồi bên mép giường, bắt đầu ngẫm nghĩ. Phía ngoài cửa sổ toàn là những tòa nhà cao tầng, hoàn toàn thiếu đi sức sống của tự nhiên, vì vậy linh khí ít ỏi đến đáng thương cũng là chuyện hiển nhiên.
Không biết thôn Tú Thủy có thể khá hơn chút nào không.
“Vãn Vãn, cậu thực sự không định ra mắt cùng nhóm nữa sao? Thực ra hợp đồng hoạt động nhóm chỉ kéo dài một năm thôi, cậu cố gắng kiên trì vượt qua là được rồi. Đợi một năm sau khi cậu đã có danh tiếng, cậu cũng có thể lựa chọn chuyển hướng sang làm diễn viên mà.”
Một giọng nữ vang lên, ngữ khí vừa dịu dàng vừa thân thiện, giống như đang bàn bạc cùng cô.
Giang Vãn quay đầu lại. Đó là người bạn cùng phòng trong ký túc xá, tên gọi Thẩm Du Du.
Cô ấy cũng là người duy nhất mà Giang Vãn có thể xem như bạn bè trong chương trình tuyển tú này.
Thẩm Du Du cũng không được ra mắt, chẳng qua ngay từ trước khi chốt danh sách, cô ấy đã tìm được công ty quản lý và chuẩn bị bước lên con đường làm diễn viên trong tương lai.
Giang Vãn lắc đầu: “Mình dự định về quê. Bà nội mình tuổi đã cao, không thể thiếu người chăm sóc được.”
Thẩm Du Du biết rõ hoàn cảnh gia đình của Giang Vãn nên khẽ thở dài: “Được rồi, vậy cậu cần giúp đỡ gì thì cứ liên lạc với mình bất cứ lúc nào nhé.”
Nếu như cậu muốn quay lại thì cứ nói với mình.
Nghĩ đến những lời bôi nhọ đen tối ngợp trời trên mạng, Thẩm Du Du đành nuốt lại câu nói này vào trong. Dáng vẻ của Giang Vãn trông hiền lành, dịu dàng như vậy, suy cho cùng vẫn không thích hợp để lăn lộn trong giới giải trí.
Sau đó, cô ấy chuyển ba ngàn tệ qua Wechat cho Giang Vãn. Vì hơi lo lắng đối phương sẽ từ chối nên cô ấy bèn lên tiếng: “Nhà cậu cách kinh thành khá xa, hơn nữa vừa mới về quê, chắc chắn sẽ có rất nhiều khoản cần dùng đến tiền. Số tiền này cứ coi như mình cho cậu mượn, bao giờ có tiền thì cậu trả lại mình sau.”
Mặc dù vốn dĩ Thẩm Du Du chẳng hề có ý định đòi lại. Giang Vãn nhìn thông báo chuyển tiền trên điện thoại rồi trầm mặc một lát. Cô vừa mới lấy lại được hơn bảy vạn tệ từ chỗ Ngô Tú Tú, thế nên cũng không tính là quá thiếu thốn tiền bạc.
Nhìn vẻ mặt tràn đầy quan tâm của Thẩm Du Du, cô dự định tìm một cơ hội khác để trả lại số tiền này. Đôi mắt đẹp khẽ cong lên mang theo ý cười, cô hạ giọng nói nhỏ một câu: “Cảm ơn cậu.”
“Ây da, đều là bạn bè cả, nói mấy lời này làm gì chứ. Chẳng qua là mình vẫn có chút không nỡ xa cậu, hu hu hu.”
Nói qua nói lại, Thẩm Du Du liền ôm chầm lấy Giang Vãn rồi òa khóc: “Mặc dù cậu hát sai nhịp, tay chân lại vụng về, nhưng cậu chính là Giang Vãn tốt nhất tuyệt vời nhất. Bọn họ hoàn toàn không hiểu cậu, vậy nên mới đi tung tin đồn nhảm khắp nơi!”
Giang Vãn: “…” Toàn là khuyết điểm, thà cậu đừng nói còn hơn.
Tuy nhiên, đôi tay cô vẫn ôm lại đối phương theo bản năng: “Được rồi, được rồi, không sao đâu mà. Bây giờ công nghệ phát triển như vậy, chúng ta muốn gặp nhau vô cùng dễ dàng, còn có thể gọi video và nhắn tin qua điện thoại nữa cơ mà!”
Trên khuôn mặt Thẩm Du Du ngập tràn nước mắt, cả hốc mắt lẫn chóp mũi đều đỏ ửng. Cô ấy nhìn Giang Vãn rồi trịnh trọng gật đầu: “Ưm ưm, cậu nhất định không được quên mình đâu đấy!”
“Sao mình có thể quên cậu được chứ? Đến lúc cậu trở thành đại minh tinh, ngàn vạn lần đừng có không nhớ đến mình nha.”
“He he, không đâu. Ấy, Vãn Vãn, chậu cây xanh bên giường cậu chẳng phải đã dở sống dở chết từ lâu rồi sao? Làm thế nào mà bây giờ trông lại tươi tốt mọng nước thế này?”
Thẩm Du Du vốn có tính cách hoạt bát, vừa chú ý tới chậu cây xanh kia liền lập tức nói ra sự tò mò trong lòng.
“Khụ khụ, chậu cũ mình đã ném đi từ lâu rồi, chậu này là mình mới mua, tặng cho cậu đấy.”
“Thật sao? Vãn Vãn, cậu thật tốt. Mình chắc chắn sẽ chăm sóc chậu cây xanh này cẩn thận, nuôi nấng nó như con đẻ của mình vậy. Hu hu hu, bây giờ chỉ còn mỗi nó ở bên cạnh mình thôi.”
Sau khi tốt nghiệp đại học, Giang Vãn liền tham gia vào chương trình tuyển tú và cũng chẳng hề thuê nhà bên ngoài. Đồ đạc của cô không nhiều lắm, dọn dẹp xong xuôi tính ra cũng chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô cùng một cái vali là giải quyết xong.
Sau khi chào tạm biệt Thẩm Du Du, cô kéo vali chuẩn bị rời đi.
Lúc xuống đến dưới lầu ký túc xá, một người đang đứng trong bóng râm nhìn Giang Vãn kéo chiếc vali còn to hơn cả người cô, thình lình lên tiếng: “Giang Vãn, cậu thực sự quyết định muốn rời đi sao?”
Giang Vãn nương theo âm thanh đưa mắt nhìn sang. Đó là người giành được vị trí top một khi ra mắt trong chương trình Tuyển tú Chân Ngã, đồng thời cũng là đội trưởng, Ngọc Giao.
Cô khẽ gật đầu: “Đúng vậy, mình quyết định xong rồi, xin lỗi cậu.”
Tuy đây không phải là ý định ban đầu của bản thân, thế nhưng sự rời đi của cô vẫn mang đến sự ảnh hưởng vô cùng lớn.
Thực ra… cho dù cô không chủ động rút lui, Ngô Tú Tú cũng sẽ chẳng để cho cô được phép ra mắt cùng nhóm. Vấn đề chỉ nằm ở chỗ tự bản thân cô nói ra hay là chọn bị Ngô Tú Tú ép buộc nói ra mà thôi.
Cô không hề có khuynh hướng cam chịu, bị người ta tính kế rồi mà vẫn phải tỏ vẻ khoan dung rộng lượng.
Ánh mắt của Ngọc Giao lạnh nhạt. Cô ấy cũng không bộc lộ quá nhiều cảm xúc đối với câu trả lời này, chỉ nhạt nhẽo lên tiếng: “Hi vọng cậu sẽ không hối hận.”
Không đâu.
Sẽ không hối hận.
Giang Vãn lặng lẽ tự nhủ ở trong lòng.
Ngồi đợi ở sân bay suốt một đêm, Giang Vãn bước lên chuyến bay sớm nhất. Máy bay lướt qua đường chân trời, nhìn ngắm ánh bình minh ngoài cửa sổ, trong lòng cô bỗng dâng lên một cỗ chua xót. Dù sao cũng đã ba trăm năm rồi cô chưa quay về, quả thực có chút cảm giác e ngại khi sắp sửa được đứng trên mảnh đất quê hương.
Cô lại cảm nhận được linh khí đang nhảy nhót trên đầu ngón tay, lúc này mới tạm thời yên tâm.
Có được chút linh khí này, việc trồng trọt cũng được đảm bảo an toàn. Hơn nữa, tự bản thân cô còn có ba trăm năm kinh nghiệm làm ruộng ở giới tu chân, tính ra cũng được coi là làm đúng chuyên ngành.
Máy bay hạ cánh ở thành phố Vân Châu, cô phải ngồi tàu cao tốc một tiếng đồng hồ nữa mới tới huyện Bình Dương. Đến huyện thành rồi lại cần bắt xe buýt đi tới thị trấn La Hạ, cuối cùng là chọn một chiếc xe ôm để về tận thôn Tú Thủy.
Chặng đường này có thể đánh giá là xa xôi hẻo lánh đến cực điểm.
Bước ra khỏi trạm tàu cao tốc, Giang Vãn mở điện thoại ra kiểm tra số dư tài khoản, dự định sẽ bắt xe đi thẳng về nhà.
“Bác tài, cho cháu đi đến thôn Tú Thủy ạ.”
Bác tài xế gãi gãi đầu: “Thôn Tú Thủy ở chỗ nào cơ? Bác chỉ rành đường xá trong huyện thành thôi. Ngay cả việc cháu muốn đi tới thị trấn nào bác cũng biết, nhưng nếu là thôn bản nằm dưới thị trấn thì bác chịu, không tìm được đường đâu.”
Giang Vãn: “… Vậy bác tài ơi, cho cháu đến thị trấn La Hạ ạ.”
Nụ cười ngay lập tức hiện lên trên khuôn mặt bác tài xế. Bác ấy sảng khoái đáp lời: “Được thôi. Thị trấn La Hạ thì bác vẫn biết đường, tuy hơi xa một chút, nhưng bên đó có một con suối nhỏ vô cùng nổi tiếng. Khung cảnh ngập tràn chim hót hoa hương, phong cảnh đẹp mê ly luôn.”
Nói xong, bác tài xế liền mang vali của Giang Vãn bỏ vào cốp xe, đóng cửa lại rồi nổ máy.
Chiếc xe xuyên qua huyện thành phồn hoa nhộn nhịp, băng qua đoạn đường đi về phía nam. Cảnh tượng bên ngoài cửa sổ cũng dần chuyển từ những tòa cao ốc sang đồi núi trập trùng, ven đường còn lác đác vài hộ nông dân sinh sống.
Vất vả lắm mới tới được thị trấn La Hạ, những tòa nhà cao tầng đều đã biến thành dãy nhà cấp bốn nhỏ bé, trên khuôn mặt người dân nơi đây ngập tràn nụ cười chất phác, thật thà.
Giang Vãn trả tiền xong xuôi bèn bước xuống xe. Cô tiến đến cạnh một anh lái xe ôm rồi hỏi: “Thôn Tú Thủy có chạy không anh? Giá bao nhiêu tiền ạ?”
“Thôn Tú Thủy à, đi chứ, năm tệ.”
Giang Vãn một tay xách vali, một tay vịn vào xe máy rồi sải chân bước lên. Hành động này dọa cho anh lái xe ôm sợ tới mức phải tiện mồm cằn nhằn: “Cô em, em cũng to gan quá rồi đấy. Phải buộc hành lý cẩn thận lại trước rồi hẵng ngồi lên chứ.”
Giang Vãn xua xua tay: “Không sao đâu anh, sức của em lớn lắm.”
Trên đường đi, anh lái xe ôm nổi lòng tò mò: “Cô em, em đến thôn Tú Thủy để làm gì thế? Chỗ đó cực kỳ hẻo lánh, nhìn phong cách ăn mặc này của em cũng chẳng giống người ở thôn Tú Thủy chút nào nhỉ?”
Giang Vãn thuận miệng đáp lại: “Nhà em sống ở bên đó.”
“Chà, nhìn không ra luôn đó cô em. Hóa ra nhà em sống bên ấy à, anh là người ở thôn Phi Long ngay sát vách đây này.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

