Quả nhiên, Lưu Dân không thể thoát khỏi kết cục bị sa thải. Thậm chí, vì lén lút nhận tiền hoa hồng, gã còn bị ông chủ tóm cổ giao cho cơ quan công an với tội danh lợi dụng chức vụ để chiếm đoạt tài sản và nhận hối lộ.
Tuy nhiên, Hứa Hạ chẳng hề bận tâm hay để ý đến những chuyện đó. Giờ phút này, cô vừa đeo ba lô bước xuống từ chuyến xe khách đường dài, sẵn sàng dang tay ôm trọn một cuộc sống mới.
Đứng bên vệ đường, Hứa Hạ cảm nhận rõ từng làn mưa bụi lất phất bay trong không trung, mang theo hơi thở ẩm ướt nhưng đầy sức sống. Từ bến xe về đến thôn Hứa Gia Câu vẫn còn cách chừng vài cây số. Cô đang phân vân không biết nên đi bộ một đoạn sang làng bên cạnh để xin đi nhờ xe, hay là dứt khoát cuốc bộ thẳng về nhà.
Đúng lúc ấy, một giọng nói ồm ồm, vang dội chợt cất lên từ phía sau lưng cô:
"Cô bé ơi, cháu có phải là cái Hạ nhà ông Kiến Quốc không đấy?"
Hứa Hạ vội vã quay đầu lại. Trước mắt cô là một người đàn ông trung niên đầu đội nón lá, chân đi giày vải. Bác ấy mặc chiếc áo may ô đã giặt đến bạc màu cùng chiếc quần vải xanh ống túm, dáng người hơi gù. Trên tai bác còn kẹp một điếu thuốc lá cuộn nhăn nhúm. Khuôn mặt đen sạm chằng chịt những nếp nhăn sâu hoắm, in hằn dấu vết của những tháng ngày lao động vất vả, dãi nắng dầm sương.
Bác ấy đang lái một chiếc xe ba gác cũ kỹ. Bàn tay thô ráp như vỏ cây già bóp chặt lấy phanh xe, tiếng động cơ ầm ĩ lập tức tắt ngấm, chiếc xe dừng lại ngay sát bên cạnh Hứa Hạ.
"Dạ vâng, còn bác là..."
Hứa Hạ vừa gật đầu đáp lời, vừa chăm chú nhìn khuôn mặt có phần quen thuộc trước mắt. Cô ngẫm nghĩ một lát rồi chợt khựng lại, rốt cuộc cũng ghép được gương mặt già nua này với một bóng hình trong ký ức. Dù vậy, cô vẫn ngập ngừng hỏi lại: "Bác có phải là bác Ngô ở đầu làng phía Đông không ạ?"
"Ây da! Bác đã bảo đúng là cháu mà! Mấy năm không gặp, bác suýt nữa thì không dám nhận. Hồi bé, cháu với cái Thư Dao ngày nào chẳng ra ruộng nhà bác chơi đùa." Bác Ngô cười sảng khoái, nếp nhăn trên khuôn mặt đen sạm xô lại với nhau như một bông hoa nở rộ. Bác vội vàng vẫy tay gọi: "Cháu được nghỉ phép về quê chơi đấy à? Mau lên xe đi, bác cho đi nhờ một đoạn."
Hứa Hạ vội vàng mỉm cười đáp lời: "Dạ vâng, thế thì cháu cảm ơn bác Ngô nhiều ạ."
Đợi Hứa Hạ ngồi yên vị trên thùng xe phía sau, bác Ngô mới với tay đưa cho cô một chiếc nón lá hãy còn ướt sũng: "Cháu đội tạm đi, trời vẫn còn lất phất mưa đấy. Nếu có áo khoác thì lấy ra mặc vào, lát nữa xe chạy gió lùa sẽ lạnh, cẩn thận kẻo ốm."
Hứa Hạ ngoan ngoãn nhận lấy chiếc nón, cất tiếng cảm ơn rồi lục ba lô lấy thêm một chiếc áo khoác mỏng mặc vào người. Ngay sau đó, chiếc xe ba gác lại "bạch bạch bạch" nổ máy giòn giã.
Bám chặt lấy thanh chắn, Hứa Hạ lắc lư theo nhịp xe chạy, bắt đầu trò chuyện dăm ba câu với bác Ngô.
"Bắp" là tiếng địa phương ở quê Hứa Hạ, thực chất chính là ngô. Cô nhẩm tính thời gian, trong lòng có chút thắc mắc: "Bác Ngô, sao tầm này nhà mình mới gieo ngô ạ? Cháu nhớ mấy năm trước cứ đến tháng Tư là mọi người đã gieo hạt rồi mà."
Dẫu sao thì bây giờ cũng đã là cuối tháng Năm rồi.
"Haizz, ông trời đúng là biết trêu ngươi. Mùa xuân năm nay mưa dầm dề mãi không dứt, hở ra là ngập úng, làm cho mạ ngô thối rễ chết sạch cả..." Giọng bác Ngô pha lẫn chút xót xa, nghẹn ngào chìm vào trong từng cơn gió lạnh buốt.
"Thế nên người nhà bác mới phải lật đật nhổ hết mạ hỏng đi để gieo lại từ đầu. Muộn thì đành chịu muộn vậy, cùng lắm là vụ này thất thu một chút, nhưng thà thế còn hơn là bỏ hoang đất đai."
Nghe những lời ấy, cõi lòng Hứa Hạ cũng chợt trĩu nặng. Thời tiết năm nay quả thực rất kỳ lạ, mưa cứ rả rích mãi không thôi. Ở Hứa Gia Câu, hầu hết các hộ gia đình đều là nông dân quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Một khi ruộng ngô nhà bác Ngô đã chịu cảnh mất trắng, thì tình cảnh của những nhà khác chắc hẳn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Đặc biệt là nhà cô, không biết ruộng vườn của bố mẹ giờ ra sao rồi...
Mái tóc Hứa Hạ bị gió thổi tung bay rối bời, từng giọt mưa lạnh lẽo hắt thẳng vào mặt, nhưng cô chẳng màng lau đi. Lúc này đây, nỗi khao khát được trở về nhà trong lòng cô lại càng trở nên da diết và mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Suốt quãng đường còn lại, hai bác cháu không ai nói thêm lời nào. Vài cây số trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc bác Ngô đã thả Hứa Hạ xuống một ngã ba cách nhà cô không xa.
"Cháu Hạ, mau chạy về đi kẻo quần áo ướt hết rồi kìa."
"Cháu cảm ơn bác Ngô ạ, bác cũng về nhà nhanh đi. Cháu gửi lại bác chiếc nón này." Hứa Hạ tháo nón lá đặt lại vào thùng xe, nở một nụ cười đầy biết ơn.
"Ừ, về nhanh đi cháu."
Bác Ngô xua xua tay, vặn ga lái xe đi về một hướng khác. Bóng lưng hơi gù của bác dần dần khuất bóng sau màn mưa.
Hứa Hạ đứng nhìn theo chiếc xe khuất hẳn rồi mới xoay người rảo bước về nhà.
Bước chân cô mỗi lúc một nhanh hơn, chớp mắt đã đứng trước cổng nhà. Khung cửa sơn đỏ đã bong tróc loang lổ hiện ra ngay trước mắt. Rõ ràng đây là nơi cô ngày đêm mong ngóng, nhưng khi thực sự đứng trước nó, trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác bồn chồn, rụt rè của kẻ xa quê lâu ngày nay mới trở lại.
Hứa Hạ hít một hơi để lấy lại bình tĩnh. Ngay lúc cô vừa định đưa tay đẩy cửa bước vào, thì bỗng nghe thấy một tiếng "kẽo kẹt" vang lên, cánh cửa lớn đã được ai đó đẩy ra từ bên trong.
"Cái con bé này, sao hôm nay về mà không báo trước một tiếng! Để bố mày còn ra bến xe đón chứ!" Vương Thục Phân ngạc nhiên mừng rỡ nhìn con gái đang đứng ngoài cửa, nhưng ngay sau đó, khuôn mặt bà lại hiện lên vẻ xót xa.
"Nhìn người ngợm ướt sũng hết cả rồi đây này, có lạnh không hả con? Mau mau vào nhà đi."
Nói xong, bà vội vàng vỗ mạnh vào vạt áo Hứa Hạ để giũ bớt những giọt nước mưa đọng lại, rồi nắm lấy bàn tay lạnh cóng của con gái kéo tuột vào trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


