Trấn Đông Thanh ba bề bao bọc bởi núi non, có nhánh sông Thuật hiền hòa chảy xuyên qua làng. Đang độ xuân về, vạn vật bừng tỉnh giấc, khắp nơi đều khoác lên mình một dáng vẻ xanh tươi, mơn mởn.
Thế nhưng, lúc này đây, trong một căn nhà tự xây đã nhuốm màu cũ kỹ nằm ở phía tây Hứa Gia Câu thuộc trấn Đông Thanh, bầu không khí lại có phần nặng nề.
Một đôi vợ chồng trung niên đang ngồi đối diện nhau. Sắc mặt cả hai đều trĩu nặng ưu tư. Thức ăn dọn trên bàn đã nguội ngắt từ lâu, vậy mà chẳng ai buồn động đũa.
"Con nó đã muốn về, thì cứ để nó về đi."
Hứa Kiến Quốc rít mạnh một hơi điếu thuốc đã cháy gần sát ngón tay. Bàn tay to bè, thô ráp và nứt nẻ của ông khẽ run run. Khuôn mặt in hằn những nếp nhăn tháng năm thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn khói thuốc mờ ảo.
Ngồi đối diện ông, người phụ nữ trung niên nhíu chặt đôi mày, giọng điệu mang theo chút không cam lòng: "Hạ Hạ nhà mình dẫu sao cũng là sinh viên đại học đầu tiên của cái làng này. Giờ nó về quê làm ruộng thì ra cái thể thống gì nữa? Bà con lối xóm quanh vùng mười dặm tám làng, không biết sau lưng sẽ xì xầm bàn tán ra sao đây."
Nhớ năm xưa, khi con gái thi đỗ, nhà họ đã đánh chiêng gõ trống, mở tiệc ăn mừng suốt ba ngày ba đêm. Ngay cả bí thư thôn cũng nể mặt đến uống vài ly chung vui. Con bé đã phải chịu bao vất vả, mười năm đèn sách khổ cực mới đỗ được đại học. Vậy mà bây giờ, nó lại đột ngột bảo muốn về quê làm ruộng, thử hỏi ai mà chấp nhận cho nổi!
Hứa Kiến Quốc mím chặt môi, rồi đột ngột dập mạnh điếu thuốc đang cầm trên tay xuống bàn, dõng dạc lên tiếng: "Thôi đủ rồi! Bàn tán thì đã sao? Cứ để mặc họ nói, bà nghe xong có rớt mất miếng thịt nào không? Hạ Hạ vốn là một đứa trẻ hiếu thắng, làm sao có chuyện nó vô duyên vô cớ đòi nghỉ việc để về quê. Không chừng ở trên phố, con bé đã phải chịu biết bao nhiêu là uất ức rồi cũng nên!"
"À phải rồi, tôi nói trước cho bà biết, đợi Hạ Hạ về tới nhà, bà tuyệt đối không được càm ràm bên tai con bé đâu đấy!" Hứa Kiến Quốc dường như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng dặn dò thêm vợ mình.
Vương Thục Phân vừa định lên tiếng phản bác, nhưng trong đầu lại chợt hiện lên dáng vẻ của con gái trong lần về thăm nhà trước đó.
Ở cái làng này, có ai là không biết cô con gái nhà Hứa Kiến Quốc từ nhỏ đã nổi tiếng xinh đẹp. Con bé có dáng người cao ráo, thân hình cân đối. Trên khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, mịn màng là đôi mắt hạnh to tròn, sáng long lanh. Gặp ai con bé cũng cười tươi roi rói, môi đỏ răng trắng, thử hỏi ai nhìn mà lại không yêu quý cho được.
Thế nhưng, một cô con gái xinh đẹp nhường ấy, sau hai năm ra ngoài làm việc, lúc trở về lại trông như thể bị thứ gì đó hút cạn kiệt sinh khí. Đôi mắt con bé lờ đờ, đục ngầu, bên dưới là quầng thâm đen xì, to tướng. Mái tóc cũng chẳng còn giữ được vẻ đen nhánh, bóng mượt như xưa. Người thì không gầy đi, ngược lại còn mập lên không ít, nhưng nhìn lướt qua cũng biết đó là kiểu béo bệu do sức khỏe kém. Tay chân con bé phù nề, sắc da sạm xịt, đến mức lúc nó vừa bước vào nhà, Vương Thục Phân suýt chút nữa đã không nhận ra con mình.
Nhìn bộ dạng tiều tụy đó của con gái, Vương Thục Phân xót xa đến đứt từng khúc ruột. Bà thầm nhủ nhất định phải tẩm bổ cho con thật tốt. Chỉ tiếc là, dẫu vào dịp Tết, con bé cũng vỏn vẹn chỉ có ba ngày nghỉ. Vương Thục Phân còn chưa kịp chăm bẵm gì nhiều, nó đã lại vội vã xách hành lý rời đi.
Lần đi ấy kéo dài đằng đẵng hơn nửa năm trời chẳng thấy mặt mũi đâu. Vương Thục Phân đang tính gom góp chút rau dưa, hoa quả lên thành phố thăm con, thì nào ngờ lại đột ngột nhận được điện thoại. Con gái Hứa Hạ của bà tuyên bố muốn nghỉ việc để về quê làm ruộng!
Nghĩ đến đây, Vương Thục Phân buông một tiếng thở dài thườn thượt. Trên khuôn mặt sạm đen, khắc khổ của bà hiện lên vài nét nhẹ nhõm: "Thôi, về thì về vậy. Dù sao ở nhà vẫn tốt hơn là bôn ba bên ngoài. Nếu nó thấy mệt mỏi quá, thì cứ để nó nghỉ ngơi một thời gian. Nhưng mà này, ông tuyệt đối không được xúi giục nó ra đồng làm ruộng đâu đấy! Công việc đó vừa mệt nhọc lại phơi nắng phơi sương, con bé làm sao mà chịu nổi cái khổ ấy!"
Nghe vợ nói vậy, Hứa Kiến Quốc gật gù, cuối cùng cũng tỏ vẻ đồng tình: "Đúng thế, việc đồng áng đâu phải thứ dành cho bọn con gái chân yếu tay mềm. Tôi đoán chừng nó cũng chỉ nói lẫy thế thôi. Đợi khi nào con bé nghỉ ngơi khỏe khoắn lại, mình sẽ tìm cho nó một công việc khác. Tôi nghe loáng thoáng bên Hợp tác xã đang thiếu một chân kế toán đấy. Tuy lương lậu chẳng được bao nhiêu, nhưng bù lại công việc nhàn hạ, mỗi ngày chỉ cần ngồi văn phòng nửa buổi là xong."
Nghe đến đây, hai mắt Vương Thục Phân chợt sáng rực lên. Bà vội vàng chụm đầu vào cùng chồng bàn bạc tính toán...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)