Lại nói tiếp, anh cũng hơi đồng cảm với Phó Hàn Xuyên, chưa từng yêu đương mà đã phải chấp nhận hôn nhân sắp đặt, không giống như anh, chỉ cần ra ngoài một chút đã gặp được tình yêu của đời mình.
“Hừ…”, Phó Hàn Xuyên hừ một tiếng, giọng điệu có vẻ bất mãn, “Còn ai khác nữa, chính là cô gái lần trước cậu giúp tôi đón, cháu gái nhà họ Lục.”
“Cũng không biết ông nghĩ gì, nói gì mà thanh mai trúc mã, đó là chuyện từ bao năm trước rồi, nhất định phải dùng lý do này để sắp xếp chúng tôi với nhau.”
“Còn nói cái gì hồi nhỏ chúng tôi đã định ước hôn nhân, thời đại nào rồi còn nói việc đính ước từ nhỏ.”
Những ngày qua tích tụ quá nhiều chuyện không vui, phiền phức, cho nên uống say rồi, lời nói của Phó Hàn Xuyên cũng trở nên nhiều hơn, một câu nối tiếp một câu than phiền.
Chỉ có điều, hắn không thấy rằng sắc mặt của người đàn ông bên cạnh bỗng trở nên khó coi khi hắn nói ra từ “cháu gái nhà họ Lục”.
Đến giờ, giữa đôi mí mắt đẹp của anh đã sớm bao phủ bởi một lớp mây đen dày đặc...
“Cậu nói rằng, hôn thê của cậu là cháu gái nhà họ Lục?”
“Đúng... chính là cô ấy... cô ấy, hình như tên là... Dung Ngọc?”
“BANG” một tiếng, dây thần kinh trong đầu Thẩm Nghi hoàn toàn đứt đoạn.
“Cậu nói xem, tôi và người phụ nữ đó chẳng có cảm tình gì, ông tôi chẳng lẽ không hiểu dưa hái xanh thì không ngọt sao?”
“Nghe ông nói, chính bên kia đề cập đến hôn sự này. Nói rằng đó là ước nguyện từ nhỏ.”
“Nhưng theo tôi, dù tôi và cô ấy có chơi với nhau tốt đến đâu, thì cũng chỉ là chuyện hồi nhỏ mà thôi, tôi…”
“Đủ rồi!”
Thẩm Nghi không thể nhịn được nữa, cắt ngang những lời lải nhải của Phó Hàn Xuyên, anh sợ rằng nếu cứ nghe tiếp, mình sẽ không nhịn được mà đánh hắn ta một trận.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng hai người lại có mối quan hệ sâu xa như vậy, càng không nghĩ rằng hai nhà lại còn có ý định gán ghép họ.
Giờ phút này, lòng anh như đang ngâm trong nước chua, cảm thấy rất khó chịu.
Thẩm Nghi không ngừng nghĩ, với tính cách lạnh lùng của cô, nếu cô chủ động đề cập đến hôn nhân, chắc chắn là cực thích Phó Hàn Xuyên…
Sau khi bị Thẩm Nghi cắt ngang, Phó Hàn Xuyên chờ một lúc lâu mà không nghe thấy Thẩm Nghi nói gì, hắn ngẩng đầu nhìn Thẩm Nghi, nhưng thấy đối phương mặt mày u ám, đến cả bàn tay cầm ly rượu cũng siết đến gân xanh nổi lên.
Thẩm Nghi đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén trực tiếp rơi xuống Phó Hàn Xuyên, đôi mắt đen ngòm của anh sắc sảo mà xem kỹ hắn.
Chỉ nói về ngoại hình, Thẩm Nghi không thể không thừa nhận rằng mình quả thật không bằng Phó Hàn Xuyên. Nhưng trong mắt anh, ngoại trừ việc có một gương mặt đẹp, Phó Hàn Xuyên có điểm nào hơn anh? Dựa vào cái gì hắn lại có được sự yêu thích của cô ấy!
Hay là nói, Phó Hàn Xuyên từ nhỏ đã nhờ gương mặt này mà cố tình quyến rũ cô ấy!
Dù Thẩm Nghi nghĩ thế nào về Phó Hàn Xuyên, anh biết mình chưa bao giờ ghen tị với hắn như lúc này.
Phó Hàn Xuyên không hiểu tại sao sắc mặt Thẩm Nghi lại ngày càng u ám, thậm chí có một khoảnh khắc hắn còn hoảng hốt khi thấy ánh mắt tàn nhẫn lạnh lùng của Thẩm Nghi.
Đối diện với cái nhìn bất thường của Thẩm Nghi, Phó Hàn Xuyên đã vài phần tỉnh rượu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

