Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vạn Người Mê Luôn Bị Cưỡng Chế Yêu Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Khi Dung Ngọc đi xuống cầu thang, cô thấy Thẩm Nghi ngồi một mình trên sofa trong phòng khách, đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào ly nước trên bàn trà, không biết đang nghĩ ngợi điều gì.

Nghe thấy giọng nói của Dung Ngọc, Thẩm Nghi bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt anh ngay lập tức trở nên sâu thẳm khi chạm phải ánh mắt cô.

“Anh có việc gì không?”

Dung Ngọc đi đến ngồi ở phía bên kia sofa, thấy Thẩm Nghi vẫn đang ngẩn ngơ, đôi mày cô hơi nhíu lại.

Âm thanh trong trẻo như ngọc của cô vang lên bên tai, Thẩm Nghi mới lấy lại được tinh thần, anh hơi nhắm mắt lại, hàng mi màu đen khép xuống.

Ánh sáng phản chiếu từ kính làm khuôn mặt anh trở nên mờ ảo, ngược sáng, Dung Ngọc càng không nhìn rõ được biểu cảm của anh, vì vậy cũng bỏ lỡ ánh mắt đầy si mê ấy.

Thẩm Nghi lấy ra một viên ngọc hình bán nguyệt từ túi, đặt trong lòng bàn tay và đưa cho Dung Ngọc, “Đây có phải của em không?”

“Đúng vậy, có lẽ hôm qua tôi đã vô tình để quên trên xe, cảm ơn anh.”

Ngón tay mềm mại và trắng trẻo của cô nhẹ nhàng chạm vào lòng bàn tay rộng lớn của anh, phảng phất như một cánh hoa lê lướt qua, Thẩm Nghi theo bản năng muốn nắm lấy bàn tay trắng muốt ấy, nhưng Dung Ngọc nhanh chóng nhận lấy viên ngọc.

Anh không chỉ muốn có cô, mà còn muốn tình cảm của cô, dù chỉ là một chút không đáng kể…

*

Tại quán bar Dạ Yến ở trung tâm CBD thành phố Yến, nơi đây rất được giới trẻ quyền quý ưa chuộng.

Lúc này, trong phòng VIP ở tầng trên cùng của quán bar Dạ Yến, một nhóm nam nữ ngoài hai mươi tuổi đang uống rượu và vui chơi, tận hưởng cuộc sống về đêm.

So với cảnh tượng ồn ào bên ngoài, trong góc sâu nhất của phòng chỉ có hai người ngồi, khiến không khí trở nên vô cùng hiu quạnh.

“Có chuyện gì vậy, trông cậu có vẻ buồn bã. Cậu gọi tôi đến, không phải chỉ để cho tôi thấy cậu đang tức giận chứ?”

Thẩm Nghi mặc áo trắng quần đen nhẹ nhàng lắc ly rượu, nhìn về phía Phó Hàn Xuyên, người từ lúc bước vào đã chỉ ngồi uống rượu, tò mò hỏi.

Phó Hàn Xuyên ngửa đầu uống cạn ly rượu đỏ, trong đôi mắt phượng lộ ra chút men say, nghe thấy lời Thẩm Nghi, hắn lại nghĩ đến việc ông cứng đầu và cô cháu gái nhà họ Lục, trong lòng bỗng dâng lên một cơn bực bội.

“Còn không phải tại ông lại bắt đầu sắp xếp hôn nhân lung tung.”

Phó Hàn Xuyên bất đắc dĩ than thở.

Vì chuyện hôn sự hoang đường này, thời gian qua hắn và ông không biết đã cãi nhau bao nhiêu lần, cả hai đều không chịu nhượng bộ, hắn thực sự cảm thấy phiền lòng.

Gọi Thẩm Nghi ra uống rượu cũng vì hắn không muốn trở về tiếp tục cãi nhau với ông.

“Cậu nói vậy, tôi lại thấy hơi tò mò, không biết cô gái nào đã lọt vào mắt xanh của ông Phó.”

Thẩm Nghi cười tủm tỉm hỏi.

Lẽ ra, với gia thế như họ, không cần phải dùng hôn nhân để củng cố lợi ích, nhưng ông Phó lại làm ngược lại, mà Phó Hàn Xuyên là người độc đoán, chắc chắn sẽ không đồng ý yêu cầu của ông, chưa kể, theo những gì anh biết, Phó Hàn Xuyên có vẻ đối xử đặc biệt với cô trợ lý bên cạnh…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc