Quý Thập Bát đi đã mệt, liền ngồi xuống một gốc cây lớn. Mặt trời chói chang, bóng râm dưới cây mới mẻ, sảng khoái khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Quý Thập Bát thở dốc, mở túi nước ra uống mấy ngụm.
Đến giờ đã gần sáu năm kể từ khi Quý Thập Bát nhận được bức thư cuối cùng của Nhiễm Phi Trạch. Trong mấy năm này, bản lĩnh của Quý Thập Bát tăng lên không ít, sư phụ và đại sư huynh đều cảm thấy cậu có thể độc lập ngao du rèn luyện. Quý Thập Bát cũng đang ấp ủ suy nghĩ này. Cậu ta thu dọn hành trang, quay về nhà một chuyến, cha mẹ, đệ đệ, các cháu trong nhà đều khoẻ, cậu thấy yên tâm, sau đó liền đi về phía đông.
Cậu chỉ bận tâm về một người, Nhiễm Phi Trạch đó giống như là sư phụ của cậu, lại giống như không phải.
Nhiễm Phi Trạch đã gửi cho cậu một phong thư, trong thư nói chàng cùng Tô Tiểu Bồi, nương tử của mình đi về phía đông, sống những tháng ngày tiêu dao như thần tiên, bảo bọn họ chớ nhớ chớ mong. Thư này Bạch Ngọc Lang cũng nhận được một bức thư, mọi người đều thấy vui mừng thay cho Nhiễm Phi Trạch. Đại sư huynh nói con người Nhiễm Phi Trạch này trước nay một thân một mình, thích làm cái gì thì làm cái đó, bây giờ có cô nương nhà hắn ở bên rồi, ắt hẳn sẽ tiêu dao tự tại, không có gì tiếc nuối.
Nhưng Quý Thập Bát lại có điều tiếc nuối, cậu luôn cảm thấy nhận được phong thư này rồi, sau này có thể cậu sẽ không còn gặp lại Nhiễm Phi Trạch nữa. Câu từng nghe Nhiễm Phi Trạch nói, sau khi người học thành tài, sư phụ của người cũng bỏ đi không quay lại nữa. Lẽ nào Nhiễm Phi Trạch cũng giống như sư phụ mình, truyền hết kỹ nghệ đúc kiếm lại cho cậu rồi vân du tứ hải, không quay lại nữa?
Nhưng Quý Thập Bát cảm thấy rất có lỗi với Nhiễm Phi Trạch, cậu chưa chính thức bái sư, nhưng lại học thủ nghệ của người. Nhiễm Phi Trạch không bận tâm, nhưng trong lòng Quý Thập Bát luôn cảm thấy thiếu nợ người. Trong mấy năm nay, Quý Thập Bát chăm chỉ nghiên cứu học tập võ nghệ của Huyền Thanh Phái, cũng đào sâu nghiền ngẫm cuốn sách Nhiễm Phi Trạch để lại, cậu vẫn luôn ở lại trấn Võ, vì hầm đúc Nhiễm Phi Trạch để lại ở đây. Cậu vừa học võ vừa đúc kiếm, sau này có ai hỏi, cậu cũng đều ngẩng đầu, ưỡn ngực, mà trả lời: Cậu kế nghiệp Huyền Thanh Phái và... Nhiễm Phi Trạch.
Trong giang hồ, một người bái hai sư môn là chuyện xấu hổ, là vô đức vô nghĩa. Nhưng sư phụ đã ngầm cho phép cậu, sư huynh cũng thấu hiểu cho cậu, Nhiễm Phi Trạch kia từ trước đến giờ cậu chưa từng gọi một tiếng sư phụ lại chẳng hề tính toán điều gì mà dạy hết bản lĩnh cho cậu, còn đem mật tịch của sư môn để lại cho cậu, vì thế cậu cần gì bận tâm đến ánh mắt của người đời. Hữu đức vô đức, hữu nghĩa vô nghĩa, không phải ai nói sao cũng thành vậy. Người ta còn nói Nhiễm Phi Trạch gian trá vô lương, nhưng cậu lại thấy, Nhiễm sư phụ cậu là người đại nhân đại nghĩa, lòng dạ rộng lượng.
Hôm đó, sư phụ Giang Vĩ Anh nói với cậu: “Con đã học thành tài, hãy đi khắp nơi trong giang hồ. Học võ học nghĩa, không thể cứ giam chân trong cửa là có thể thành sự. Lòng con ở viễn xứ, thì phải đi viễn xứ rèn luyện mới tốt.”
Quý Thập Bát vâng lời. Cậu cảm thấy sư phụ Giang Vĩ Anh đã nhìn thấu tâm tư của cậu, cậu nợ Nhiễm Phi Trạch một tiếng “sư phụ”, cậu muốn gặp lại người một lần.
Quý Thập Bát mang theo một chiếc hòm lớn xuất phát, bên ngoài chiếc hòm có treo thanh đại đao của cậu, bên trong hòm đựng rất nhiều dụng cụ độc môn cần thiết để đúc kiếm, rất nặng nhưng Quý Thập Bát cảm thấy mình vẫn có thể mang được. Cậu từng đồng ý với Nhiễm Phi Trạch, phải đem kỹ nghệ đúc kiếm của người tiếp tục truyền lại. Câu nghĩ rồi, cậu phải đi về phía đông, không tìm được Nhiễm Phi Trạch thì tìm kiếm một thiếu niên có tư chất ưu tú, tâm địa lương thiện để truyền lại kỹ nghệ của họ.
Quý Thập Bát phiêu bạt gần một năm, nhưng không nghe ngóng được bất cứ tin tức nào về Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi, chỉ nghe có người nhìn thấy một hán tử khoẻ mạnh dắt theo một vị nương tử tóc ngắn, hai người vô cùng ân ái, có điều cuối cùng họ đi đến phương trời nào thì không ai biết rõ.
Quý Thập Bát tìm kiếm không có kết quả, cuối cùng, ở lại thôn nọ, cậu gặp một thiếu niên rất vừa ý, nhưng phụ thân của cậu ta bệnh nặng cần phải chăm sóc, cậu ta không thể cùng Quý Thập Bát đi xa học nghệ. Quý Thập Bát không bận tâm, cậu lưu lại trong thôn, dạy thiếu niên kia bản lĩnh đúc đồ cơ bản, để cậu ta có được một chút thủ nghệ, nuôi sống bản thân và phụ thân.
Sau này, Quý Thập Bát rời khỏi thôn đó liền đi thẳng về phía thành Bình Châu. Lúc ở trong thôn, đột nhiên cậu có cảm hứng, nghĩ ra một thanh kiếm thích hợp với huynh ấy, cậu định quay lại trấn Võ đúc thanh kiếm này tặng cho Bạch Ngọc Lang. Khi ra ngoài tìm Nhiễm Phi Trạch, cậu qua chào hỏi Bạch Ngọc Lang, hai người cùng nhau uống rượu, nói về những chuyện đã qua, kỳ lạ là bọn họ đều không nhớ rõ lắm Tô Tiểu Bồi trông như thế nào, ngoại trừ tóc ngắn còn gì nữa nhỉ?
Quý Thập Bát lại nói đến chuyện Bạch Ngọc Lang dùng kiếm thì thích hợp hơn, Bạch Ngọc Lang trừng mắt. “Cậu đã nhìn thấy bổ khoái nào dùng kiếm chưa? Đưong nhiên là đao bổ khoái uy phong hơn.”
Khi đó Quý Thập Bát cũng không tức giận, chỉ nói: “Huynh đã gặp một người bái hai sư môn chưa? Ta chẳng phải như vây sao? Như thế cũng chẳng có gì là không tốt cả, các huynh làm bổ khoái là để bắt tặc bắt hung, có binh khí dùng vừa tay mới tốt, quan phủ cấp cho bội đao, không có nghĩa là bổ khoái nào cũng thích hợp dùng đao. Mỗi người mỗi khác, hà tất phải câu nệ.”
Dứt lời, mắt Bạch Ngọc Lang càng trừng to hơn. “Thập Bát à, cách cậu nói chuyện có chút giống Nhiễm thúc rồi đó.”
Giống sao? Quý Thập Bát ngồi dưới bóng cây cổ thụ, kéo kéo cổ áo, uống thêm ngụm nước nữa. Sau lần đó cậu nhận được thư của Bạch Ngọc Lang, viết nếu như huynh ấy sử dụng kiếm thì nhất định phải là một thanh kiếm đặc biệt tốt, đệ nhất thiên hạ. Huynh ấy nói phải do Quý Thập Bát đúc mới được.
Quý Thập Bát đọc được thư liền cười, cậu biết Bạch Ngọc Lang đang khích lệ cậu. Hôm đó khi dạy cậu thanh niên kia đúc đồ ở trong thôn, cậu lại nhận được thư của Bạch Ngọc Lang, viết huynh ấy đã được thăng lên làm bổ đầu, ngôn từ vô cùng đắc ý. Quý Thập Bát cảm thấy vui thay cho huynh ấy, đột nhiên nghĩ ra một thanh kiếm rất thích hợp với Bạch Ngọc Lang. Dù sao việc tìm người cũng rơi vào vô vọng, cậu quyết định quay về, báo tin bình an với sư môn trước rồi nhanh chóng ấn định ngày đúc kiếm cho Bạch Ngọc Lang, coi như lễ vật chúc mừng huynh ấy thăng lên làm bổ đầu.
Quý Thập Bát ngồi nghỉ dưới gốc cây một lúc lâu, nhìn sắc trời. Cứ thế này đi thêm độ nửa ngày nữa là có thể đến được thôn Hạnh Hoa, đêm nay cậu sẽ ngủ tại đó. Cậu tìm bọc giấy ở trong tay nải, lấy ra miếng lương khô cuối cùng, hy vọng phương hưóng này không sai, nếu không đêm nay cậu sẽ phải ở lại nơi hoang dã, còn phải tốn sức săn thú rừng mới có cái để nhét no bụng.
Vừa há miệng ra cắn một miếng bánh thì một chú chó con màu vàng, gầy gò ở đâu lật đật chạy đến, ngước cặp mắt to, đen láy nhìn chằm chằm vào miếng bánh của cậu. Quý Thập Bát nhìn con chó, lại nhìn miếng bánh trên tay, sau đó chia một miếng nhỏ cho nó. Con chó tội nghiệp lập tức chạy đến ăn, ăn xong lại ngồi xuống bên chân Quý Thập Bát, tiếp tục nhìn miếng bánh của cậu.
Quý Thập Bát bật cười, cắn một miếng bánh, thấy chú chó vàng đó giống như sắp sửa chảy nước miếng đến nơi, cậu lại chia một phần cho nó, con chó lại nhanh chóng ăn hết, ăn xong còn gắng sức vẫy đuôi với cậu, tiếp tục dán mắt vào chiếc bánh.
Quý Thập Bát cười cười với nó. “Vẫn muốn ăn à? Nhưng ta cũng đói rồi, chiếc bánh lại bé như vậy...”
Chú chó vàng kêu ăng ẳng hai tiếng đáng thương. Quý Thập Bát đưa tay ra xoa xoa đầu nó, nó không trốn, chỉ nhìn thẳng vào chiếc bánh.
“Được rồi. Ta đói thì vẫn còn chút sức lực, có thể tìm được một bữa ăn.” Cậu nói vậy rồi bẻ chiếc bánh ra làm mấy miếng, cho con chó tất cả. Chiếc bánh đó thực sự không đủ ăn, con chó ăn xong vẫn không đi, chờ mong được ăn tiếp. Quý Thập Bát cười cười, xoè năm ngón tay ra cho nó xem. “Không còn gì nữa rồi.”
Con chó nhìn tay của cậu, lại nhìn gói giấy trống không bên cạnh, vẫy vẫy đuôi bỏ đi. Quý Thập Bát cầm túi nước lên uống một ngụm nữa, dùng nước để lấp đầy dạ dày, chống lại cơn đói. Uống nước xong cậu cất túi nước đi, chuẩn bị tiếp tục lên đường, để buổi tối có thể kiếm được một bữa cơm, nhất định phải tìm được một thôn làng nào đó. Vừa muốn cất bước, cậu đột nhiên nghe thấy có một giọng nữ tử gọi lại: “Đại... đại hiệp.”
Quý Thập Bát quay lại nhìn, trên thây cây lớn không xa, một tiểu cô nương khuôn mặt bầu bĩnh đang nấp trong đám lá cây, cẩn trọng e dè thò đầu ra.
Ánh mắt cảnh giác, lại có vẻ mong đợi.
“Cô nương gọi ta?” Quý Thập Bát khách khí hỏi.
“Đại hiệp.” Tiểu cô nương mặt trong thấy Quý Thập Bát đáp liền cắn môi, bộ dạng đáng thương.
Quý Thập Bát đi đến đó, đứng dưới thân cây, ngẩng đầu nhìn nàng ta. “Cô nương có chuyện gì?”
“Đại hiệp...” Cô nương đó ngậng ngừng, cẩn trọng, nói giống như đang thương lượng: “Đại hiệp cứu mạng.”
Quý Thập Bát sững sờ, nhìn thân cây đó, cây rất cao, cành lá um tùm. “Cô nương không xuống được sao?” Quý Thập Bát hỏi, thầm nghi hoặc. Làm thế nào nàng ta lên trên đó được? Sau đó, trống ngực cậu đột nhiên đập loạn.
Trước đây, khi dạy cậu ta đúc kiếm, Nhiễm Phi Trạch từng nói, khi người gặp cô nương của mình, cô ấy bị mắc kẹt trên cây, còn hét lên kêu tráng sĩ cứu mạng. Hiện giờ, cô nương mặt tròn này cũng đang ở trên cây, hét lên đại hiệp cứu mạng.
Là trùng hợp hay có người muốn đưa tin cho cậu? Nhưng người biết được chuyện này và biết cậu cũng biết chuyện này thì chỉ có Nhiễm Phi Trạch mà thôi.
“Cô nương.” Quý Thập Bát điều chỉnh sắc mặt, lập tức trở nên coi trọng người trước mắt này.
“Đại iệ tên chi họ gì?” Cô nương mặt tròn cẩn thận hỏi.
“Tại hạ là Quý Gia Văn.” Quý Thập Bát đáp. Hỏi thân phận cậu, nhất định là muốn kiểm chứng thân phận.
“Qúy đại hiệp là nhân sĩ phương nào?”
“Thôn Hồ Lô, trấn Hồ Lô, thành La.”
“Môn nào phái nào?”
“Huyền Thanh phái, xếp hàng thứ mười tám.” Nhịp tim Quý Gia Văn đập rất nhanh, là Nhiễm Phi Trạch sư phụ sao? Nàng ta nhận uỷ thác của người mà đến ư?
Cô nương đó cẩn thận quan sát cậu, sau đó lại hỏi: “Đại hiệp đến đây có chuyện gì, muốn đi phương nào?”
“Tìm người.” Quý Thập Nhất vội đáp. “Cô nương, có phải có người nhờ cô nương đưa tin không?”
Cô nương đó ngập ngừng, không đáp mà hỏi lại: “Đại hiệp muốn đi phương nào?”
“Quay lại phân viện của Huyền Thanh phái ở trấn Võ thành Bình Châu.”
“Cô nương…” Quý Thập Bát lên tiếng, đang muốn hỏi thì bị cô nương kia xua tay cắt ngang. “Đại hiệp, sự tình là như thế này. À, đúng rồi, trên người đại hiệp có năm lượng bạc không.”
“Không có, chỉ có hơn ba lượng thôi.” Quý Thập Bát thật thà đáp.
Cô nương cắn cắn môi. “Còn thiếu hai lượng.”
Quý Thập Bát không hiểu, đang muốn cất tiếng hỏi, cô nương kia lại nói: “Đại hiệp, sự tình là như thế này. Ta là người của thôn Hạnh Hoa phía trước, tên là Điền Lê Nhi. Mẫu thân ta mất sớm, cha ta tái hôn, mẹ kế sinh được đệ đệ, từ đó họ đối xử với ta vô cùng lạnh nhạt, ta năm nay mười bảy, đã đến tuổi xuất giá, cha mẹ nói là đã bàn chuyện hôn sự cho ta với một người ở trong trấn, nhưng ta nghe ngóng rồi, nói là kết thân, thực ra là qua đó làm nha đầu hầu phòng cho ác thiếu(1) nhà đó. Bọn họ bán ta đi lấy năm lượng bạc. Ta nghe nói ác thiếu đó rất thích đánh mắng, lăng nhục nha đầu, ta qua đó thì chỉ có một con đường chết thôi. Đại hiệp có lòng tốt, hãy cứu ta đi.”
(1) Trẻ hư.
Quý Thập Bát ngẩn người, cậu biết cứu cô nương này thế nào đây? Gia đình nàng ta đã quyết như vậy, đó là chuyện nhà người ta, cậu với người nhà này không thân không thích, cậu có thể làm gì được chứ?
“Ừm…” Quý Thập Bát đắn đo, không phải cô nương mặt tròn này muốn mình đưa nàng ta chạy trốn đó chứ? “Cô nương còn có người thân nào để có thể dựa dẫm không?” Bảo vệ đưa nàng ta đi một đoạn thì cậu có thể làm được.
“Không, không.” Điền Lê Nhi lắc đầu, xua tay. “Ta không phải muốn chạy trốn, nếu không thể giải quyết vấn đề này, bọn họ sẽ phái người truy đuổi, nửa phần đời sau này của ta sống yên ổn thế nào được đây? Ta một cô nương, không tiền, không thế, không có chỗ dựa, cuối cùng sẽ bị người nhà và ác thiếu kia tìm thấy thôi, cả đời này sẽ phải đội tiếng xấu là nha đầu bỏ trốn của nhà người ta, như thế há có thể sống được yên ổn?”
Quý Thập Bát gật đầu, cô nương này còn nhỏ nằng suy nghĩ rất chu toàn, xem ra thực sự sẽ có người chỉ điểm nàng ta. Cậu không kìm được lại nghĩ tới Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi, không biết đây có phải sự sắp đặt của họ không. Nhưng nếu như là hai người họ thì tại sao cô nương này lại chạy lên cây tìm ngườicầu cứu? Còn nếu không phải thì việc cô nương trốn lên cây, kêu đại hiệp cứu mạng này có vẻ quá trùng hợp.
“Đại hiệp.” Điền Lê Nhi nghiêm túc quan sát biểu cả của Quý Thập Bát, lại nói: “Nửa đêm hôm qua ta đã chạy ra ngoài, trổn lên trên cây này đã hơn nửa ngày rồi, cuối cùng đã đợi được đại hiệp. Chuyện này ngoài đại hiệp ra không ai giúp được. Sau khi đại hiệp giúp đỡ ta, ta nhất định sẽ tương trợ đại hiêp.”
“Cô nương có thể giúp ta chuyện gì?” Trái tim Quý Thập Bát đập mạnh, tò mò hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)