Trình Giang Dực vẫn luôn tự nhận mình là người thực tế và sáng tạo. Việc kinh doanh và kiếm tiền của anh đều dựa vào sự sáng tạo cộng với kỹ thuật. Cho nên liên quan đến chuyện cầu hôn này, anh cảm thấy nhất định không thể làm theo kiểu thông thường. Tặng hoa, tặng nhẫn, bữa tối dưới ánh nến đương nhiên chẳng có ý nghĩa gì rồi. Trình Giang Dực đã chuẩn bị rất lâu, hôm đó, rốt cuộc anh cũng đã lấy lễ vật cầu hôn của mình ra.
Buổi tối hôm đó, Tô Tiểu Bồi lên mạng xong thì đi tắm, lúc quay về phát hiện thư phòng đã bị Trình Giang Dực chiếm mất. “Bà xã, mau lên, mau lên.” Trình Giang Dực cười hi hi.
Tô Tiểu Bồi ngẫm nghĩ một lát rồi hôn lên má anh. “Tráng sĩ tiên sinh, anh thật tháo vát.”
“Haizz!” Trình Giang Dực làm bộ thở dài. “Cô nương à, em không thích nấu cơm, không thích làm việc nhà, ngoài anh ra thì còn ai muốn lấy em đây?”
“Cảm ơn anh nhé, Trình tiên sinh.” Tô Tiểu Bồi chẳng hề ngại ngùng chút nào. Cô thực sự bị anh nuông chiều thành ra như vậy, ở thế giới kia anh ôm chọn việc nhà, bây giờ ở bên này, cô cũng quen mất rồi.
“Haizz, em còn không biết tự kiểm điểm, cô nương lần sau chớ có như vậy nữa.” Nghĩ thấy không đúng, lại nói: “Haizz, phải nói là nương tử lần sau chớ như vậy nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)