Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ván Cờ Gia Tộc Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Trình Việt rốt cuộc vì sao lại chọn Hạ Ngôn làm đối tác, chi tiết của việc này cô chưa bao giờ nói rõ với Trình Trung Nguyệt hay Tề Huệ Tân, và tất nhiên cũng không nói với ai khác.

Từ nhỏ, Trình Việt đã lớn lên bên cạnh ông bà, những người có kinh nghiệm sống phong phú, lại có người cha xuất sắc là Trình Trung Nguyệt và người mẹ điềm tĩnh, không gì có thể lay động là Tề Huệ Tân. Cô đã sớm hiểu ra một đạo lý: khi kết bạn, tìm đối tác, điều khiến họ gắn bó lâu dài với nhau không phải là ưu điểm, mà chính là khuyết điểm.

Ai cũng có khuyết điểm, việc tìm được người có phẩm cách vượt trội là rất khó, bản thân cô cũng không hoàn hảo, vậy nên cô phải học cách chung sống với khuyết điểm của người khác.

Nếu khuyết điểm quá nhiều, khó mà chịu đựng nổi, thì hãy nghĩ về những ưu điểm của người đó.

Trình Việt sớm nhận ra những khuyết điểm của Hạ Ngôn và tự thấy có thể chung sống với chúng, cô tìm được điểm cân bằng trong khả năng của mình để khuyết điểm đó không trở nên quá lớn, vượt ngoài tầm kiểm soát.

Ngược lại, nếu Hạ Ngôn tỏ ra là một người hoàn mỹ, phẩm cách thanh cao, thì Trình Việt lại cảm thấy không yên lòng, thậm chí có phần nghi ngờ.

Ngày xưa, có Nhan Hồi, người học trò đắc ý nhất của Khổng Tử, đứng đầu trong bảy mươi hai hiền nhân. Có người nói rằng ông ta không mấy thành công, nhưng luôn giữ một thái độ lạc quan, không kiêu ngạo, không nóng vội, không bị danh lợi làm dao động.

Cũng có người nói rằng, Nhan Hồi mới chính là người quân tử thực sự, tự mình nghiêm khắc theo chuẩn mực của thánh nhân, khác với một số người thời nay, nghiêm khắc với người khác nhưng dễ dãi với bản thân.

Tất nhiên, lúc đó cũng có nhiều người cho rằng Nhan Hồi giả tạo, chỉ biết diễn xuất, trên đời này làm gì có người như vậy, ông ta chỉ giỏi đóng vai thôi.

Trình Việt sinh ra trong một gia đình thương nhân, dù chưa gặp được người như Nhan Hồi, cô cũng hướng đến và tò mò. Nhưng khi tự hỏi bản thân, nếu chọn đối tác, chọn bạn đồng hành mà là người như thế, liệu cô có thể hòa hợp với người đó không?

Câu trả lời là không thể.

Nếu cùng kinh doanh, sẽ bị kéo thụt lùi; nếu làm bạn, thì chỉ càng làm nổi bật những khiếm khuyết và mặt yếu đuối của cô.

Vì vậy, cô mới chọn Hạ Ngôn, một người có ưu điểm và khuyết điểm đều rõ ràng, nhưng khuyết điểm không đến mức che lấp ưu điểm và cô có thể kiểm soát được.

*

Một ngày sau, Trình Việt chuyển lời của Trần Phi Nhược đến Hạ Ngôn.

Phản ứng của Hạ Ngôn, đúng như cô dự đoán, ban đầu là nhíu mày, trong mắt lộ vẻ không hài lòng, nhưng ngay sau đó anh bình tĩnh lại và nói với cô: "Chuyện của cô ấy, tôi sẽ xử lý ổn thỏa."

Mặc dù đã sớm biết câu trả lời trong đầu, Trình Việt vẫn không kìm được mà hỏi: "Tôi đã khuyên cô ấy đừng vì một cái cây mà bỏ cả khu rừng, và cũng muốn khuyên cậu như vậy. Cậu và tôi đã có thỏa thuận, sẽ không thay đổi chỉ vì cậu đi du học vài năm. Đề xuất của cô ấy cũng là một phương án, có thể còn có lợi hơn cho cậu, sao cậu lại từ chối mà không cân nhắc gì?"

Hạ Ngôn hỏi ngược lại: "Sao cậu biết tôi không cân nhắc?"

Trình Việt "ồ" một tiếng: "Vậy kể tôi nghe thử xem."

Hạ Ngôn đáp: "Cho dù tôi có đi du học, cũng không phải vì sự sắp xếp của gia đình Trần Phi Nhược. Tôi có kế hoạch riêng, sẽ không gắn việc học của mình với chuyện tình cảm. Nếu tôi đi cùng cô ấy, một khi chia tay, sẽ ảnh hưởng đến cả hai. Cô ấy chưa đủ chín chắn, tâm lý thắng thua quá nặng, trong một thời gian ngắn sẽ không hiểu được rằng tình cảm đến rồi cũng sẽ đi. Vì vậy, giữ khoảng cách là cách tốt nhất."

Trình Việt thấy thú vị, lại hỏi: "Sao cậu bi quan thế, nếu như hai người cùng học đại học, tình cảm cũng duy trì tốt thì sao?"

Hạ Ngôn trả lời: "Với tính cách và lối suy nghĩ của cô ấy, tám phần sẽ cho rằng cô ấy đã giúp tôi đưa ra lựa chọn đúng đắn, nên tôi không được phép, và cũng không thể phụ lòng cô ấy. Mà nếu thế, tôi sẽ phải đeo gông cùm đạo đức cả đời."

Trình Việt gật đầu ra vẻ đồng ý.

Thấy vậy, Hạ Ngôn cảm giác cô đang giấu một ý gì đó trong biểu cảm, liền nói: CCậu muốn nói gì thì nói đi."

Trình Việt cười nhẹ, nói: "Xét về mặt hoạch định cuộc đời, anh nhìn xa trông rộng, rõ ràng và thông suốt, tương lai sẽ có thành tựu. Nhưng đứng ở góc độ của Trần Phi Nhược mà nói, anh đã sẵn có những phẩm chất của một gã đàn ông tệ bạc."

Hạ Ngôn khựng lại, sau đó cũng cười.

Việc bị định nghĩa là "gã đàn ông tệ bạc", anh hoàn toàn không bận tâm.

Cho đến khi Trình Việt đột ngột hỏi: "Đúng rồi, trước đó cậu nói rằng bữa tiệc sinh nhật lần này của tôi sẽ rất khác với trước kia, lại còn rất hoành tráng. Cậu có thể hé lộ chút được không?"

Hạ Ngôn cười đáp: "Tiết lộ trước thì còn gì là bất ngờ nữa."

Trình Việt lại hỏi: "Cậu chắc đó là bất ngờ chứ?"

Hạ Ngôn chỉ nói: "Trừ khi cậu là người thích cái mới và nhanh chóng chán cái cũ."

*

Một câu nói của Hạ Ngôn đã khiến Trình Việt có chút bị "dồn vào thế", chẳng phải nếu cô cảm thấy không đủ bất ngờ thì chính là vì cô là người thích cái mới và nhanh chóng chán cái cũ sao?

Tuy là nói vậy, nhưng Trình Việt cũng không để tâm nhiều.

Thoáng chốc cuối tuần đã trôi qua, và cuối cùng ngày sinh nhật của Trình Việt cũng đến.

Chiều hôm đó, khoảng hơn ba giờ, sau khi tan học, Trình Việt về nhà tắm rửa rồi thay một chiếc váy dài màu xanh nước biển nhẹ nhàng, rất thích hợp cho việc đi ra ngoài. Đến giờ hẹn, xe nhà Hạ Ngôn cũng đúng giờ đỗ ngay trước cửa.

Trình Việt vừa bước lên xe, ngước mắt nhìn và lập tức ngẩn người.

Hạ Ngôn cũng có chút bất ngờ, là người lên tiếng trước: "Đây có tính là tâm đầu ý hợp không?"

Hạ Ngôn cũng mặc bộ trang phục màu xanh nhạt, bên cạnh còn có thêm một chiếc áo khoác trắng.

Sau khi ngồi ổn định, Trình Việt nói: "Gu ăn mặc của cậu ngày càng tốt hơn rồi."

Hạ Ngôn không nói gì, chỉ bảo tài xế khởi hành, rồi cầm điện thoại lên nhắn tin qua WeChat.

Trình Việt cũng không nói thêm gì, cô đeo tai nghe lên và nghe nhạc một lúc.

Nơi họ sắp đến không xa, chỉ mất chưa đầy hai mươi phút, xe đã dừng trước một quán bar lớn có tiếng trong thành phố.

Lúc đó mới hơn tám giờ, nhưng bên ngoài quán bar đã tụ tập rất nhiều người, đường phố trở nên tắc nghẽn, còn có cả bảo vệ đang đứng xung quanh để giữ trật tự.

Trình Việt liếc Hạ Ngôn với ánh mắt đầy nghi hoặc về sắp xếp kỳ lạ này, cô nghĩ bụng quán bar thì có gì hay ho, chẳng phải chỉ là nhảy nhót, uống rượu và tình tứ sao?

Cho đến khi xuống xe, Trình Việt vẫn có chút lo lắng, liền hỏi: "Cậu không định sắp xếp cả đám người bưng bánh kem ra rồi vây quanh hát mừng sinh nhật tôi đấy chứ?"

Hạ Ngôn cười: "Nếu tôi làm thế thật, chắc chắn cậu sẽ tuyệt giao với tôi, yên tâm đi."

Nhưng Trình Việt vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.

Khi họ đi vào quán bar qua lối đặc biệt, tiến lên phòng bao trên tầng hai, Trình Việt ngồi xuống, nhìn lướt qua ngoài lan can, mới phát hiện ra đây là vị trí có tầm nhìn tốt nhất, vừa tránh được sự ồn ào ở tầng một, lại không phải chen chúc với đám đông trên tầng hai. Đây là một không gian hoàn toàn độc lập, và có thể nhìn thấy rõ ràng sân khấu biểu diễn ở tầng một.

Chẳng bao lâu, quản lý quán bar đích thân cầm thực đơn và danh sách nước uống tiến vào, nửa quỳ bên bàn thấp, cười tươi chào Hạ Ngôn, liên tục gọi anh là "Hạ tiên sinh".

Trình Việt âm thầm quan sát tương tác giữa hai người, cô đã thấy những cảnh tượng tương tự không ít lần. Vị quản lý này rõ ràng là đang cúi đầu trước sức mạnh của đồng tiền, còn Hạ Ngôn chắc chắn đã làm gì đó, hoặc bỏ ra một khoản tiền lớn, để có được sự nhún nhường như vậy.

Hạ Ngôn gọi một vài món, sau đó nói với quản lý: "Vị tiểu thư đây, Trình tiểu thư, mới là nhân vật chính hôm nay."

Trình Việt nhướng mày, chạm mặt với vị quản lý đang cười tươi quay về phía mình.

Quản lý lập tức giới thiệu: "Ôi chào, Trình tiểu thư, tôi họ Tần, là quản lý ca đêm ở đây. Có điều gì cần dặn dò, cô cứ nói với tôi, tôi nhất định sẽ thu xếp ổn thỏa."

Trình Việt nhàn nhạt đáp lại: "Chào anh."

Quản lý Tần còn tán gẫu vài câu, rồi nhanh chóng bị Hạ Ngôn gọi ra ngoài, có vẻ như để dặn dò điều gì đó.

*

Trình Việt ngồi một mình trên sofa, liếc nhìn xuống tầng một, thấy khá đông khách đã lần lượt vào chỗ ngồi. Cô đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh ở tầng hai.

Chưa đến nhà vệ sinh, mùi thuốc lá đã phảng phất khắp hành lang.

Trình Việt đi theo biển chỉ dẫn vào nhà vệ sinh nữ, chỉnh trang lại lớp trang điểm, và khi ra ngoài thì nghe thấy tiếng đối thoại của một nam một nữ.

Người phụ nữ hỏi: “Ai mà quan trọng thế?”

Người đàn ông đáp: “Nghe nói là fan của Xuyên ca nhà mình, nhỏ tuổi thôi, chỉ là một cô gái trẻ, nhưng có người chống lưng đấy. Bạn trai cô ấy vừa ra tay đã bao trọn tầng hai! Cô không thấy sao, quản lý Tần cười đến mức cứng cả quai hàm.”

Nghe đến đây, Trình Việt nhìn vào gương, tắt vòi nước, lau khô tay, rồi bắt đầu chỉnh lại tóc.

Người phụ nữ bên ngoài tiếp tục: “Ồ, là fan nữ à? Vậy dễ xử lý rồi, Xuyên ca ra tay thì có phụ nữ nào không đổ cơ chứ?”

Người đàn ông nói: “Nhưng cũng phải là Xuyên ca chịu làm. Tôi cũng từng khuyên anh ấy rồi, bảo hy sinh chút sắc đẹp không phải là xong hết sao! Sau này chúng ta không phải lo chuyện địa điểm diễn hay thù lao nữa.”

Người phụ nữ liền tặc lưỡi: “Anh biết gì mà nói, Xuyên ca càng giữ giá thì các cô gái càng mê mẩn. Cứ nghĩ ai cũng như anh à, không biết cái câu ‘tự dâng tới thì không phải là làm ăn’ sao?”

Người đàn ông bắt đầu giở trò bông đùa: “Nếu tôi không tự dâng tới, em làm sao mà ‘hì hì hì’ với tôi được chứ…”

Người phụ nữ cười, vỗ nhẹ người đàn ông một cái, cũng không rõ vỗ trúng đâu, chỉ nghe thấy tiếng “chát” một cái.

Ngay lúc hai người đang định “hành động”, không ngờ cửa nhà vệ sinh đột ngột bị mở ra từ bên trong. Cả hai đều sững lại, đồng loạt nhìn về phía cô gái mặc chiếc váy dài màu xanh đang bước ra.

Trình Việt giữ ánh mắt bình thản, bước tới nói một câu: “Xin lỗi, cho tôi qua.”

Cả hai nhanh chóng nhường đường, Trình Việt bước qua.

Người phụ nữ chợt nhớ ra điều gì, nói: “À này, ở tầng một cũng có nhà vệ sinh nữ. Đây là khu vực nghỉ ngơi của nhân viên.”

Trình Việt dừng lại: “Cảm ơn.”

Khi Trình Việt đi xa, hai người kia mới bắt đầu thì thầm với nhau, nhưng giọng quá nhỏ, cô không nghe rõ, mà điều đó cũng chẳng quan trọng nữa.

Lúc này, trong đầu cô chỉ toàn nghĩ đến kế hoạch của Hạ Ngôn.

Buổi diễn, Xuyên ca, vé khó kiếm, fan nữ.

Ồ, là Thiệu Bắc Xuyên.

Chỉ là Trình Việt còn chưa kịp có thêm suy nghĩ nào, chưa kịp phân định rõ mình nên vui hay thấy Hạ Ngôn quá nhạt nhẽo, thì cô đã đến ngã rẽ vừa đi qua lúc nãy.

Trình Việt hơi cúi mắt, có chút lơ đãng, cho đến khi trong tầm nhìn bỗng xuất hiện một đôi giày thể thao nam, cô vẫn chưa phản ứng kịp, cơ thể chỉ theo bản năng mà dừng lại.

Trình Việt giật mình, một mùi hương lạ của phái nam xộc vào mũi cô, có chút mùi thuốc lá, không quá nồng, kèm theo mùi cà phê, dường như mùi cà phê còn nặng hơn chút.

Cô nhanh chóng ngước mắt lên, lướt qua chiếc quần bò đen của người đàn ông, áo phông đen, áo khoác, dây chuyền kim loại quanh cổ và yết hầu của anh ta, rồi đến đôi mắt xoáy sâu, đen láy, trầm lặng nhưng trong đáy mắt lại lộ ra chút ngạc nhiên.

Trình Việt chớp mắt một cái, lập tức nhận ra người này.

Chính là người đàn ông hôm đó đứng ở cửa hàng tạp hóa ven đường, cứ nhìn chằm chằm cô.

Nhưng hôm nay anh ta không đeo kính râm.

Và anh ta cũng nhận ra cô.

Trình Việt lùi lại nửa bước, nói trước: “Xin lỗi.”

Nói xong, cô định lách người qua, nhưng người đàn ông cũng bước sang cùng hướng, lại chắn ngang đường.

Trình Việt liếc nhìn anh ta, người đàn ông cũng nhìn cô. Hai người cùng bước sang hướng khác, lại đụng phải nhau lần nữa.

Liên tiếp ba lần như vậy, cả hai đều đứng yên.

Ánh mắt của Trình Việt khi nhìn người đàn ông đã là cái trừng mắt.

Nhưng dù là con gái mười tám tuổi có trừng mắt thì vẫn thật xinh xắn và đáng yêu, huống hồ Trình Việt còn có vẻ đẹp trời phú.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc