Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TZI Ta đến Tận Cùng Của Vô Tận Chương 2: Nước Xanh - Lữa Đỏ

Cài Đặt

Chương 2: Nước Xanh - Lữa Đỏ

Nhung Nhớ Vô Hồn

Tâm bước chân vào quân ngũ, nơi thế giới rộng lớn của anh bỗng chốc thu hẹp lại. Chỉ còn lại một màu xám xịt của sự trống rỗng bao trùm lấy anh. Như đã xa rời, để lại trong anh một khoảng không vô hình nhưng nặng trĩu như đá đè lên ngực.

Nỗi nhớ cô day dứt từng ngày, và còn một phần khó chịu từ vài kẻ “ngụy quân tử” trong đơn vị. Chúng khoác lên mình vẻ ngoài đạo mạo, lịch thiệp trước mặt sĩ quan. Nhưng khi không ai để ý, chúng thích thú giẫm đạp lên lòng tự trọng của người khác.

Tâm, với sự cô độc và khác biệt, vô tình lọt vào tầm ngắm của chúng. Những lời mỉa mai cay độc, dù chỉ lén lút thốt ra từ vài cái miệng, vẫn như những mũi dao vô hình găm vào tim anh. Anh càng thêm chán ghét sự giả tạo của một góc nhỏ trong thế giới này.

Mọi thứ xung quanh Tâm dần trở nên mờ nhạt, vô vị. Anh thực hiện các nhiệm vụ như một cỗ máy không hồn, không cảm xúc, không chút do dự. Mỗi động tác đều chính xác, không một sai sót, nhưng cũng chẳng mang chút nhiệt tình hay sáng tạo nào.

Phần lớn đồng đội chẳng để tâm đến anh, họ bận rộn với công việc và cuộc sống riêng trong doanh trại. Chỉ có vài kẻ thích gây chuyện là thỉnh thoảng liếc anh bằng ánh mắt khó chịu. Nhưng Tâm chẳng bận lòng, với anh, thế giới này chỉ là một khoảng không vô nghĩa khi thiếu vắng Như.

Hình bóng cô vẫn là nguồn sống duy nhất anh ôm ấp, dù khoảng cách ngày càng xa vời. Anh tự giam mình trong vỏ bọc lạnh lùng, giao tiếp trở nên hạn chế. Sự căng thẳng chỉ giới hạn giữa anh và vài kẻ khó ưa kia.

Tiềm Năng Bén Lửa

Ngày huấn luyện bắn súng đầu tiên đến, sau những buổi tập làm quen với vũ khí. Trước đó, Tâm đã được hướng dẫn cách cầm súng, cách ngắm bắn, cách giữ tay cho chắc. Anh lặp lại từng động tác dưới ánh nắng gay gắt, dần biến chúng thành phản xạ.

Khi buổi bắn thử bắt đầu, anh bước lên vị trí, đôi tay nắm chặt khẩu súng. Cái lạnh lẽo của kim loại thấm qua da, mang đến một cảm giác xa lạ nhưng đầy kích thích. Trong khoảnh khắc anh siết cò, viên đạn đầu tiên xé toạc không khí, tiếng nổ chát chúa vang vọng.

Một luồng khí nóng rực chạy dọc sống lưng, như phá vỡ một phong ấn vô hình trong lòng anh. Tâm cảm nhận một nguồn năng lượng mới trỗi dậy, một sự thôi thúc khó tả. Viên đạn đầu tiên găm thẳng vào hồng tâm, những viên tiếp theo cũng vậy.

Cụm lỗ đạn sát sít, gần như hoàn hảo, hiện lên trên bia. Từ xa, những lính già báo bia giơ tay ra hiệu, ánh mắt họ trao đổi với nhau đầy ngạc nhiên. Các sĩ quan đứng quan sát khẽ gật đầu, nét mặt chai sạn lộ rõ sự bất ngờ.

Họ đã thấy không ít tân binh vụng về, tay run rẩy trong lần đầu bắn thử. Nhưng Tâm thì khác – anh bắn với sự điềm tĩnh hiếm có. Khi kết quả cuối cùng được công bố, Tâm đứng đầu nhóm tân binh.

Một luồng nhiệt ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, sưởi ấm trái tim lạnh lẽo của anh lần đầu tiên kể từ ngày nhập ngũ. Ngọn lửa nhỏ nhoi ấy mang đến chút phấn khích, chút sống động giữa những tháng ngày vô hồn. Nhưng ngay lập tức, sự ngạo mạn vốn có dập tắt nó.

Tâm tự nhủ rằng đây chỉ là một nhiệm vụ nhỏ nhoi, chẳng đáng để anh bận tâm. Dù các sĩ quan gật gù hài lòng, dù vài đồng đội nhìn anh với ánh mắt khác lạ, tất cả đều vô nghĩa. Điều duy nhất quan trọng với anh là hoàn thành nghĩa vụ một cách nhanh chóng, hiệu quả, để trở về bên Như – thế giới thực sự của anh.

Sau những ngày tập luyện, Tâm đứng trước bia bắn cách xa hàng trăm mét, nơi những lính già phải chạy lên kiểm tra từng lỗ đạn rồi giơ tay báo về. Kết quả hai đợt bắn thử đầu tiên được công bố, điểm số của anh vượt xa mọi tân binh khác trong trung đội. Viên đạn găm sát hồng tâm, đều đặn như một nhịp thở, khiến cả đám lính mới xôn xao.

Một buổi sinh hoạt tối dưới sân trung đội diễn ra vài ngày sau. Cả đám đứng thành đội hình ngay ngắn dưới ánh đèn mờ nhạt, không khí se lạnh của đêm trại hòa lẫn tiếng gió thổi qua hàng cây. Trung đội trưởng bước ra giữa sân, với nụ cười vui vẽ:

• “Trung đội ta lần này có ba suất khen thưởng cho những người bắn xuất sắc nhất, thay vì hai suất như thường lệ. Cố gắng lên!”

Đám lính rộ lên, kẻ vỗ tay, vui vẻ, có một đồng chí kế bên nói nhỏ vào tai Tâm:

• “Nghe đâu tiểu đoàn trưởng khen ông, đại đội trưởng thấy thế mới tăng suất lên ba.!”

Một gã trong đám “ngụy quân tử” giọng hào hứng xen lẫn ganh ghét lên tiếng, giọng châm chọc:

• “Nghe đồn lính già báo điểm cao để tăng thành tích đơn vị, chắc thằng này ăn hên đính vô một trong mấy người được tăng điểm thôi!”

Gã khác hùa theo, liếc về phía Tâm:

• “Tao bắn đại ba viên củng được hai mươi hai điểm, thằng đó chắc chắn ăn hên rồi!”

Tâm đứng cuối đội hình, mắt lạnh lẽo. Anh buột miệng, giọng trầm nhưng đầy thách thức:

• “Cứ chờ đợt bắn cuối xem.”

Đám kia im lặng trong giây lát, nhưng ánh mắt chúng lườm anh đầy khó chịu. Sau hai đợt bắn thử, điểm số của Tâm đã cao ngất ngưởng. Cả trung đội xì xào, hỏi qua từng người để xem ai dẫn đầu.

Khi trung đội trưởng kiểm tra, mọi nghi ngờ tan biến – Tâm không chỉ đứng nhất trung đội, mà còn có thể dẫn đầu tiểu đoàn. Sự nhỏ nhen của đám “ngụy quân tử” trồi lên. Một gã trong số chúng, giọng cay độc, quay sang trung đội trưởng:

• “Anh chia thưởng kiểu này chẳng phải nhét hết cho thằng Tâm sao

Trung đội trưởng nhíu mày, giọng trầm xuống:

• “Các cậu còn đợt bắn tổng hợp, cố vượt qua nó đi!”

Nhưng Tâm chẳng quan tâm phần thưởng. Anh say mê cảm giác cầm súng – tiếng nổ, sức giật, và từng viên đạn trúng đích. Anh dành cả giờ nghỉ để luyện tập thêm, bất chấp sự đố kỵ từ đám kia dần tăng lên.

Đợt bắn tổng hợp cuối diễn ra sau đó, với ba tư thế: nằm, quỳ, đứng. Tâm thực hiện hoàn hảo, mỗi phát đạn trúng hồng tâm. Anh còn ném lựu đạn chuẩn xác và đánh bọc phá ba lần nhận hoa thành tích giỏi liên tiếp – thành tích tuyệt đối khiến các trung đội trưởng khác phải trầm trồ, còn trung đội trưởng của anh không giấu được nụ cười khi nghĩ về phần khen thưởng trong huấn luyện tân binh.

Trở lại buổi sinh hoạt, trung đội trưởng công bố:

• “Tâm đạt điểm tuyệt đối, rồi kể tên người thứ hai rồi người thứ ba !”

Niềm vui ánh lên trong mắt ông, dù ông cố giữ vẻ nghiêm nghị. Nhưng đám “ngụy quân tử” không chịu thua. Một gã hét lên:

• “Em có ý kiến Phải để mọi người giơ tay chọn mới công bằng!”

Trung đội trưởng cau mày, nhưng tiếng ồn từ đám đông khiến ông đành gật đầu. Bốn người điểm cao nhất được xướng tên, chọn bằng giơ tay. Tâm nhận được nhiều sự ủng hộ từ đồng đội trung lập, nhưng đám “ngụy quân tử” chẳng ai nhúc nhích.

Sau bốn lượt, Tâm chỉ đứng thứ ba. Nhưng thế vẫn chưa vừa lòng chúng bắt đầu giở chiêu mới:

• “Em thấy vậy khó tính quá giờ ai giơ rồi thì nghỉ không giơ nữa, chia đợt cho rõ!”

Chúng thúc giục mọi người giơ tay cho gã đứng đầu trong đám ngay đợt đầu, rồi hai đợt kế tiếp. Đến lượt Tâm, chỉ còn năm người chưa chọn. Một gã trong số đó giơ tay lên rồi ngay lập tức hạ tay xuống nhếch mép nhìn Tâm và quay qua nói với trung đội trưởng:

• “Em bỏ phiếu trống!”

Hắn cười khẩy, quay sang đám còn lại như thể thắng lớn. Tâm đứng đó, nhìn sự bất công trơ trẽn, lòng dâng lên chút chán ghét. Với sự ngạo mạn vốn có, anh tự nhủ: Chỉ là tờ giấy khen, đáng để tranh giành thế sao?

Sau khi giải tán anh quay lưng rời đội hình, bước đi dưới ánh đèn mờ nhạt. Trung đội trưởng nhìn theo, không nói gì. Sau đó, ông gọi anh vào phòng riêng chỉ vào chiếc laptop cũ:

• “Mượn một tiếng, gọi về nhà đi.”

Tâm gật đầu, tay nắm lấy máy. Một tiếng đồng hồ là đặc ân hiếm có trong quân đội, đủ để anh thấy Như qua màn hình, nghe giọng cô, hỏi thăm gia đình. Dù biết đây là cách xoa dịu vụ bất công, anh vẫn nhận lấy, lòng nhẹ đi đôi chút.

Hải Đăng Soi Sáng

Ở một nơi xa xôi dưới bầu trời xanh thẳm, Như vẫn ngày ngày chờ đợi Tâm. Trái tim cô đong đầy tri thức và lòng chung thủy sắt son. Những cuộc gọi ngắn ngủi từ anh trở thành khoảnh khắc quý giá nhất.

Thời gian trong doanh trại luôn hạn hẹp, chỉ đủ để họ trao nhau vài lời hỏi thăm vội vã. Nhưng tình yêu của họ vẫn nồng ấm như thuở ban đầu. Mỗi ngày, cô vùi mình vào những trang sách, những giờ học triền miên.

Cô tìm kiếm tri thức như một người sành ăn thưởng thức món ngon. Nhưng giữa những dòng chữ, tâm trí cô luôn hướng về Tâm – chàng trai ngạo mạn, cô độc. Cô mường tượng anh trong những buổi luyện tập, và cả khoảnh khắc viên đạn đầu tiên đánh thức tiềm năng trong anh.

Như không chỉ học để làm giàu tâm hồn mình, mà còn để mang đến cho Tâm những niềm vui nhỏ bé. Cô gửi anh những món quà giản dị: bánh trái cô chọn, những món ăn vặt anh yêu thích. Những trang hợp âm nhạc gợi nhắc kỷ niệm, và cả những bức ảnh kỷ niệm được in nhỏ, cẩn thận xếp vào album.

Dù cuộc sống có bộn bề riêng, Như vẫn giữ vững lòng mình. Cô không để khó khăn làm lung lay tình yêu. Mỗi bước chân, mỗi hành động nhỏ bé đều là để duy trì hy vọng cho cả hai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc