Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TZI Ta đến Tận Cùng Của Vô Tận Chương 1: Ngạo Mạn - Tham Thực

Cài Đặt

Chương 1: Ngạo Mạn - Tham Thực

Tâm – Ngạo Mạn Cô Độc

Tâm – một gã trai mang trong mình tâm hồn nghệ sĩ ẩn dật.

Sống khép mình trong vỏ bọc của sự im lặng, như thể cả thế giới bên ngoài không đáng để anh bận tâm.

Trong cái thế giới rộng lớn này, chỉ có vài người bạn thân thiết và một cô gái – người mà anh yêu thương mãnh liệt – là những người duy nhất có thể chạm đến trái tim lạnh giá của gã.

Cô ấy, Như, chính là cả thế giới của Tâm.

Nguồn cảm hứng bất tận cho tâm hồn anh, lý do để anh tiếp tục thở.

Với anh, không cần cả thế giới, chỉ cần có em.

Còn lại, tất cả những con người và mọi thứ xung quanh, đều chỉ như những bóng dáng mờ nhạt, những vệt sáng vụt qua, chẳng để lại chút dấu ấn nào trong tâm trí gã.

Ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng và ngạo mạn của Tâm là một tâm hồn nhạy cảm và dễ tổn thương.

Anh đã xây dựng một bức tường thành xung quanh mình để bảo vệ bản thân khỏi những nỗi đau trong quá khứ, nhưng Như đã dần dần phá vỡ bức tường đó, mang đến cho anh ánh sáng và hy vọng.

Sự ngạo mạn của Tâm khiến anh trở nên cao lãnh, như thể anh là chủ nhân của một thế giới riêng biệt, hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới ồn ào này.

Gã sống trong không gian riêng của mình, nơi mỗi ngày trôi qua đều được bao trùm bởi những đam mê không nguôi.

Tâm đắm say trong tình yêu dành cho Như, như một ngọn lửa cháy mãi không tắt, soi sáng những góc khuất trong tâm hồn gã.

Mỗi ngày, Tâm cắm đầu vào những trang giấy trắng, để những nét vẽ đầy màu sắc và cảm xúc tuôn trào, như thể từng nét bút là lời thì thầm của trái tim anh gửi đến Như.

Cậu ta đắm chìm trong những bản nhạc du dương, tỉ mỉ đàn hát những bản tình ca của họ, để rồi ngân nga tiếng hát vang vọng, hòa quyện với tâm hồn, như một khúc tình ca bất tận dành cho người con gái ấy.

Và khi đêm về, Tâm ngồi trước màn hình máy tính, tỉ mỉ chỉnh sửa những hình ảnh và video, như một nghệ sĩ đang hoàn thiện kiệt tác của mình.

Trong thế giới riêng đó, gã tìm thấy sự tự do, hạnh phúc, và sự thỏa mãn – tất cả đều xoay quanh hình bóng của Như.

Như – Tham Thực Tri Thức

Như – một cô gái tham thực với tri thức, luôn khao khát khám phá những kiến thức mới như những món ăn ngon trên khắp thế giới, càng thưởng thức cô càng thỏa mãn với hương vị tri thức đó.

Cô dành nhiều thời gian để đọc sách, nghiên cứu, và đặt câu hỏi về thế giới xung quanh, như thể mỗi mẩu kiến thức mới là một món ăn tinh tế cô muốn nếm thử và tận hưởng dần dần.

Với Như, việc học không chỉ là sở thích, mà còn là cách để cô hiểu rõ hơn về bản thân và cuộc sống, đồng thời giúp cô tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.

Cô luôn chăm chú lắng nghe, không chỉ bằng tai mà còn bằng cả trái tim, như thể đang tìm kiếm một nửa của bản thân trong từng ý tưởng, từng câu chuyện.

Với Tâm, sự tò mò sâu sắc và nhạy cảm của Như là ánh sáng duy nhất giữa bóng tối khép kín của gã, là nguồn động lực để anh tiếp tục vẽ, đàn hát nhạc, và sáng tạo những kiệt tác của riêng mình.

Trong khi Tâm đắm chìm trong thế giới nghệ thuật của riêng mình, Như lại mang đến cho anh những góc nhìn mới mẻ về thế giới xung quanh.

Cô không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn đồng hành, cùng anh khám phá những điều mà anh chưa từng biết đến.

Mối Tình Êm Đềm và Dòng Sông Chia Xa

Như không chỉ tìm kiếm kiến thức để làm phong phú tâm hồn, mà còn để giúp cuộc sống và tình cảm của cả hai ngày càng êm đềm, tràn đầy hạnh phúc.

Mối tình của họ như một dòng sông lặng lẽ, đẹp đẽ, luôn chảy trong sự dịu dàng và hy vọng, như thể hai người đã ngầm hứa sẽ đi cùng nhau đến cuối cuộc đời.

Tất cả những gì họ làm – từ những buổi trò chuyện thâu đêm, những cuốn sách Như chia sẻ, đến những bài hát Tâm dàn hát – đều vì nhau, vì một tình yêu tưởng chừng bất diệt.

Nhưng rồi, tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc vang lên, yêu cầu Tâm thực hiện nghĩa vụ quân sự.

Với trái tim đầy nuối tiếc và niềm nhung nhớ vô tận, Tâm đành phải lên đường, để lại sau lưng cả thế giới của mình – Như.

Trong từng bước chân trên con đường quân ngũ, gã mang theo hình ảnh của cô, như một ánh sáng le lói giữa những ngày xa cách, nhưng cũng là nỗi đau day dứt không nguôi.

Còn Như, ở lại, ôm lấy những kỷ niệm, những trang sách, và những bài hát Tâm từng dàn hát, lòng đầy hy vọng nhưng cũng ngập chìm trong nỗi nhớ nhung khôn nguôi, tự hỏi liệu tình yêu của họ có đủ sức vượt qua thử thách của thời gian và khoảng cách.

Trước lúc chia ly, Tâm ôm chặt Như trong vòng tay, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, cố gắng ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt người con gái anh yêu.

Anh thì thầm: “Nước mắt là ký ức, là kỷ niệm, em khóc là em sẽ quên anh đó.”

Như khẽ gật đầu.

Bà nội của Tâm đứng gần đó, gặng người (cố gắng) không khóc.

Khi chiếc xe dần chuyển bánh, Tâm nhìn về phía Như và bà nội, mắt đã rơm rớm.

Tâm, từ trên xe, nhìn về phía Như, nhắc lại lần thứ hai: "Đừng khóc!" rồi nhắc lại lần thứ ba.

Lần này, nước mắt cũng tuôn trào từ đôi mắt của cậu.

Sự kiềm nén quá lâu đã vỡ òa, và nước mắt tuôn thành dòng.

Như, dù lòng quặn thắt, vẫn kìm nén cảm xúc.

Ông nội đứng ngậm ngùi ở cổng trại, nhìn theo bóng dáng cháu trai khuất dần.

Chiếc xe lăn bánh, mang theo Tâm và những nỗi niềm không thể nói thành lời, để lại sau lưng những người thân yêu đang chìm trong biển nước mắt và nỗi nhớ nhung.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc