Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tỳ Nữ Tuyệt Sắc Muốn Bỏ Trốn Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Vô Song hiểu ý Phán Lan. Hầu hạ chủ tử phải cẩn thận mọi chuyện, làm việc nhiều, nói ít lời, trong tối ngoài sáng lại vẫn có người chơi xấu.

Trời tối, Vô Song rời đi, Phán Lan ra tận cửa viện tiễn nàng.

“Vô Song.” Phán Lan giữ chặt Vô Song sắp quay người lại, mắt lóe lên: “Không lừa ngươi, ta có hỏi đại ca, hắn nói hắn quen một người đã thoát tịch, chờ khi nào hắn tìm hiểu xong ta sẽ kể lại cho ngươi.”

Vô Song dừng bước, nội tâm u ám dường như đã nhìn thấy một tia sáng: “Được.”

Nàng dặn dò Phán Lan hai câu, nói nàng chớ kể chuyện này cho người khác. Có một số việc phải ngậm chặt trong khớp hàm, một khi ngươi thở ra, thoáng cái đã có người bẩm báo trước mặt chủ tử, tô vẽ thêm đủ loại chi tiết, nặng hơn chút không chừng còn mất mạng.

“Nói thật.” Phán Lan gật đầu rồi cười: “Ta rất phục ngươi, sao ngươi biết đoán ý chủ nhân vậy?”

Vô Song kéo lại cổ áo, xoay người đi về một mình.

Muốn thoát tịch rời đi, điểm mấu chốt nằm ở chỗ nhà chủ phải khai ân. Nàng là người trong phòng Cung Thác nhưng khế ước bán thân lại ở trong tay Tống phu nhân, hai mẹ con không đồng nhất ý kiến, nàng nên xin ân huệ này từ ai?

Phán Lan cứ nói nàng biết đoán ý chủ tử, đó là bởi vì, nàng cũng từng là một chủ tử.

.

Hai ngày trôi qua, Cung Thác không về phủ, lúc làm việc thì hắn ở Hoàng Cung, thời gian còn lại ở quân doanh cấm quân ở Núi Ngọc sau Kinh Thành.

Vô Song biết là Kim Thượng tuyên hắn hồi kinh, núi Cọp được giao cho người khác tạm quản lý, nói là đầu năm sẽ không ra khỏi kinh.

Mắt thấy sinh nhật Tống phu nhân chỉ cách còn có năm ngày, mỗi ngày nàng đều đến Hướng Dương Viện chép kinh Phật nửa ngày. Hôm nay, nàng ngồi ngay trước mặt Thu ma ma, tự tay viết một phong thư, nhờ người ra phủ đưa đến chỗ dì họ.

Thu ma ma vừa lòng với biểu hiện của Vô Song nhưng lại âm thầm cảm thấy không đành lòng. Nàng hầu hạ thế tử rất nhiều năm, làm việc cũng không sai sót, lại vì thế tử nghị thân mà sắp bị đuổi đi. Lúc trước xếp người vào phòng thế tử, không ai hỏi ý kiến của Vô Song, hiện giờ muốn đuổi nàng đi, nàng vẫn không biết gì.

Trong lòng cảm thán người đáng thương, trên mặt lại không biểu hiện gì: “Nghỉ ngơi một chút đi.”

Vô Song ngồi trước bàn, nghe vậy thì gác bút, thổi chữ viết chưa khô hẳn: “Ma ma thích gì ạ? Khi nào ta về ta mang đến cho ngài.”

Thu ma ma nhấp khóe miệng, rãnh cười hai bên khi đậm khi nhạt: “Không cần lo cho ta, tiểu thư đang chơi ở hậu viện, ngươi qua trông ngài ấy đi.”

Nói xong, bà ta rời khỏi phòng.

Sắc mặt Vô Song nhạt đi, trên mặt bàn có một xấp giấy, tất cả đều là kinh Phật nàng chép nhiều ngày qua, mỗi một chữ đều là nhân nghĩa đạo đức, từ bi vi hoài. Nhưng người nào lại thật sự làm được?

Nàng dọn dẹp xong, ra cửa đi tới hậu viện của Hướng Dương Viện.

Một tiểu cô nương tám, chín tuổi đang đi tới, tay ôm một bó mai vàng trong ngực. Tiểu cô nương này chính là Cung Diệu Hàm - con gái nhỏ của Tống phu nhân, bà tử đi theo bên cạnh lặp đi lặp lại mà nhắc nhở nàng đi cẩn thận.

“Vô Song.” Cung Diệu Hàm đứng dưới tán cây mai, áo choàng hồng nhạt hoạt bát làm khuôn mặt nhỏ trông hồng hào non nớt: “Ngươi lại đây ôm giúp ta.”

Cung Diệu Hàm chớp mắt, lấy khăn lau tay, sau đó chỉ vào sảnh ngoài: “Ca ca ta đã về từ sớm, đang nói chuyện với biểu tỷ Thư Dung kìa, chỗ hoa còn lại này để tặng biểu tỷ.”

Một cơn gió lạnh thổi tới, cành mai run rẩy, vài cánh hoa mềm bay xuống, đậu lên trên bùn lầy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc