Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tỳ Nữ Tuyệt Sắc Muốn Bỏ Trốn Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

“Phán Lan, ta may cái này cho ngươi.” Vô Song móc một cái túi thơm từ trong tay áo ra, nhét vào tay đối phương.

Phán Lan là tỳ nữ phụ trách ở lại quét tước viện cũ, được bán vào phủ cùng ngày với Vô Song, cũng là người duy nhất nàng thổ lộ tâm tình.

"Vào phòng mau.” Phán Lan vội đẩy cửa ra, kéo người vào cửa.

Hai người ngồi xuống mép giường, hàn huyên hỏi thăm nhau vài câu.

“Ta nhớ lần trước ngươi có nói chuyện trở về lương tịch, ngươi định làm thế nào?” Vô Song hỏi.

Bên cạnh việc đến thăm Phán Lan, đây cũng là mục đích nàng tới đây.

Phán Lan ngẩng đầu nghĩ ngợi, cười bất lực: “Không dễ đâu. Phải có đủ bạc chuộc thân, lại còn phải xin ân điển của gia chủ, nguyện ý đến quan phủ một chuyến vì ngươi, làm chứng giúp ngươi, phế bỏ khế thư nô tịch.”

Phán Lan đột nhiên xoay mặt lại, ánh mắt tò mò.

“Vô Song, ngươi muốn chuộc thân về làm dân thường?”

Phòng ở rất nhỏ, bài trí cũng đơn giản, trong chậu than đốt mấy cục than đen, mùi khói gay mũi bốc lên, hun mặt tường đến không ra hình.

“Ta nghe ngươi nhắc tới, muốn nghe xem.” Vô Song mỉm cười, đôi môi mềm mím thành độ cung mềm mại.

Trước mắt, xem ra rời đi cũng là một lựa chọn nhưng hiện giờ nàng còn chưa tìm được phương pháp, hiểu biết về bên ngoài của nàng cũng rất ít. Chuyện này tạm thời giấu trong lòng là được rồi, Phán Lan nhát gan, vẫn là đừng nên làm nàng ấy bất an theo nàng.

Như đã nói, phương pháp Phán Lan vừa đề cập là biện pháp đơn giản nhất để thoát khỏi nô tịch. Theo bộ luật của triều Đại Du, quý tịch, lương tịch, nô tịch, tiện tịch, mỗi một cái đều khắc họa rõ ràng rành mạch. Nữ tỳ do nhà chủ nhân sở hữu như các nàng thuộc nô tịch, có thể dùng để mua bán, tặng, không khác gì tài sản tư nhân.

Nhưng vẫn có phương pháp khác để thoát tịch: Một là phục vụ tận tụy nhà chủ nhân cả đời, đến lúc già được chủ nhân khai ân thả về lương tịch, chỉ là khi ấy người đã không còn năng lực lao động nữa, hơn nữa ân huệ không cho phép tiện thể mang theo người nhà; hai là thiên tử đại xá, thời cơ khó gặp, hơn nữa cũng phải ở trong tình huống nhà chủ không âm thầm hãm hại.

Vậy nên, chuộc thân là cách thực tế nhất.

Phán Lan không biết suy nghĩ trong lòng Vô Song, nàng cảm khái: “Ta cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi, ngần ấy năm, ta không nhìn thấy có ai thật sự chuộc thân rời khỏi đây, còn người bị cuốn chiếu ném ra lại không ít.”

Nghĩ đến là thấy thương cảm, nàng kéo tay nải đặt ở đầu giường ra, mở ra trải rộng trên giường, sau đó xếp từng bộ quần áo lên trên.

Thế đạo như vậy, giai cấp cũng được phân chia rõ ràng. Thời cuộc xấu đi, rất nhiều người thuộc lương tịch cũng sẽ bị mua bán, trở thành nô tịch. Bây giờ bên ngoài, chỉ cần dùng một đấu gạo là có thể đổi lấy một cô bé mới lớn…

Vô Song hoàn hồn, giúp nàng túm bốn góc tay nải lại: “Sao ngươi lại sắp xếp quần áo?”

“Ta phải đi tới viện khác.” Phán Lan nhanh nhẹn thắt nút tay nải, ném lên đầu giường, chừa ra một khoảng trống: “Ta trông coi nơi này đủ ba năm rồi.”

“Vậy cũng tốt.” Vô Song gật đầu, quý tộc nhà cao cửa rộng nhiều quy củ, bắt buộc phải trông nom viện của Lão Bá gia ba năm để tận hiếu.

Phán Lan nhìn quanh phòng mà có chút không nỡ: “Kỳ thật nơi này khá tốt, tuy rằng quạnh quẽ nhưng ít nhất nó vẫn còn an ổn.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc