Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong hậu viện nhiều chuyện, Ân Viễn Bá lại ham mê nữ sắc, con người không thích ăn đồ cũ, cho nên thanh danh Bá phủ không dễ nghe. Sau đó Cung Thác trở về từ Biên Thành, người mang công trạng, lúc này mới có chút khởi sắc.
Sau khi phụ tử Cung gia rời đi, màn bông lại vén lên, lần này người đi ra là Tống phu nhân và cô mẫu Cung gia quay về thăm người thân. Sắc mặt cô mẫu Cung gia không vui, Tống phu nhân đứng ở một bên cùng giải tỏa.
“Tẩu tử, tẩu nhìn xem con trai nàng ta dạy dỗ, vô liêm sỉ như thế.” Cung Thị xì một cái, nhìn qua rất tức giận.
Tống phu nhân cười theo: “Thư Dung không có chuyện gì là tốt rồi, lát nữa ta sai người đánh chết con chó kia. Thế này, muội và Thư Dung ở nhà một thời gian nữa.”
“Còn có thể làm sao bây giờ?” Cung Thị thở dài, ánh mắt đảo qua hành lang đối diện: “Tẩu tử, chuyện hôm nay tẩu nên nhớ kỹ, kẻ xuất thân nô tì này, không được chung thủy, kém xa quý tộc như chúng ta. Cho dù là sinh con, trong lòng mang theo hiểm ác đáng sợ, không thể thay đổi.”
Tống phu nhân nhìn theo hướng Cung Thị, đúng hướng Vô Song đang đứng yên: “Lời này không sai.”
Bà thuận theo lời đối phương, trong lòng hiểu rõ, rõ ràng bên ngoài chỉ là Trần di nương và Cung Đôn, thực tế là nói Vô Song trong phòng thế tử. Lời này nhìn như không có đạo lý gì, thế nhưng tinh tế cũng có vài phần ý tứ.
Cung Thị xoa xoa trán, vẻ mặt buồn bã: “Ta phải trở về thăm Thư Dung.”
“Thu ma ma, ngươi đi theo xem.” Tống phu nhân nháy mắt với Thu ma ma bên cạnh, người sau nhanh chóng đuổi theo.
Ầm ĩ một trận, Hướng Dương Viện rốt cuộc cũng yên tĩnh lại.
Vô Song còn chưa khoẻ lại, đứng trong gió lạnh lại có chút đau đầu. Đợi Tống phu nhân đi vào trong phòng, nàng mới đi vào theo.
Trong phòng, nước trà hắt ra vẫn còn sót lại trên mặt đất, lửa than trong lò đã lạnh vài phần.
Không có người ở đây, sắc mặt Tống phu nhân trầm xuống, không kiên nhẫn ném mấy hạt phật châu, phát ra một tiếng giòn tan.
Bà nhắm mắt lại, môi hé ra một chút: “Một đám không bớt lo được.”
Vô Song không trả lời, đứng im lặng. Có lẽ nếu là người khác, gương mặt sẽ ngay lập tức tươi cười, nói hùa theo ý Tống phu nhân, nhưng nàng sẽ không.
“Nói đi, có chuyện gì?” Tống phu nhân ngồi thẳng, gương mặt khôi phục lại dáng vẻ như trước, mơ màng có thể thấy được vẻ mặt xinh đẹp thuở xưa. Vô Song đã viết xong bản thảo trong bụng, âm thanh nhẹ nhàng mà mềm mại vang lên: “Vô Song tới đây nói lời tạm biệt với Tống phu nhân, sáng mai trở về nhà cô mẫu thăm người thân.”
“Chuyện này.” Tống phu nhân nắm chặt hạt phật châu lại lần nữa, đầu ngón tay vân vê: “Ta biết rồi.”
Nói xong câu này, bà không nói để người đi hay để người ở lại, ánh mắt hướng về Vô Song quét từ đầu đến chân.
“Vô Song.” Tống phu nhân cười cười, vẻ u ám lúc trước dồn ở khóe miệng tản ra, âm thanh nhẹ đi vài phần: “Lúc trước là ta đưa ngươi đến An Đình Viện, hiện giờ thoáng cái đã qua nhiều năm, ngươi là người hiểu chuyện, ta rất yên tâm.”
Vô Song cúi đầu, khóe môi nhếch lên, chờ câu nói tiếp theo.
Quả nhiên, Tống phu nhân lại nói: “Ngươi đi ra ngoài vài ngày, phu nhân nơi này ưng thuận ngươi, chờ thế tử phu nhân vào cửa, ta làm chủ, nâng ngươi thành di nương.”
Từng câu từng chữ đập vào trong tai, Vô Song chỉ cảm thấy sau lưng phát lạnh. Giương mắt nhìn qua, trên mặt người phụ nữ mềm mại nở nụ cười ấm áp, trong mắt lộ ra một luồng chân thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


