Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cung Thác ngồi ở bên giường, tận mắt chứng kiến tất cả.
Lúc đầu, hắn cho nàng uống thuốc, nàng kháng cự. Thế mà hắn chỉ dùng một câu, cơ thể vốn không có sức của nàng cứng đờ, sau đó nàng thử cắn viên thuốc.
“Nhìn xem, nghe lời sẽ bớt không ít tội.” Hắn xoa nhẹ đỉnh đầu nàng, hài lòng với sự vâng lời này.
Lát sau, lại tắt đèn lần nữa.
Vô Song uống thuốc, toàn thân dính đầy mồ hôi dần nóng lên. Người phía sau vẫn chưa rời đi, một lát sau cũng nằm trên giường, ôm nàng từ phía sau, dán sát vào nhau.
“Ngươi muốn quay về.” Cung Thác nhìn đỉnh màn trướng trong bóng tối, nói đến một nửa thì dừng lại theo thói quen: “Có thể quay về hai ngày, đến lúc đó ta phái người đi theo.”
Lễ tưởng niệm phụ thân mẫu thân, cũng là việc nên làm.
Lúc Vô Song tỉnh lại đã là buổi trưa ngày hôm sau.
Bệnh này, toàn bộ sức lực trong cơ thể đều bị rút đi. Nghĩ nên ăn chút gì bổ sung, nhưng nhìn lại ăn cái gì cũng không vào, cho dù là bánh đậu phộng mình thường thích.
Nàng vẫn nhớ rõ một chuyện, đó chính là Cung Thác mủi lòng, cho nàng rời phủ. Một trận bệnh đổi lấy chuyện này, cũng coi như có lời.
Khó khăn lắm mới ăn xong bát cháo, vừa đặt bát xuống, An Đình Viện lại có người đến.
Là một nam tử, trên người khoác một bộ trang phục sẫm màu, bước đi âm vang mạnh mẽ, là tùy tùng bên cạnh Cung Thác, Úc Thanh.
Úc Thanh giao một hộp nhỏ cho Thiền Nhi ở trong viện, nói là Cung Thác đưa tới, dặn dò Vô Song nhất định phải uống thuốc bên trong.
Vô Song khoác áo choàng, đứng ở bên cạnh cửa nói tiếng cảm tạ: “Thế tử ở trong cung?”
“Lúc này Thế tử đang ở ngoại ô Ngưu Đầu Cương.” Úc Thanh trả lời.
“Ngưu Đầu Cương?” Thiền Nhi khẽ hô một tiếng, vẻ mặt ngạc nhiên: “Những người nhiễm bệnh kia không phải đều ở đó sao?”
Úc Thanh nhìn tiểu nha đầu lạ mặt này, gật đầu: “Đúng vậy.”
Các người hầu dọn dẹp khắp nơi, chào đón sanh thần của Bá phu nhân Tống Thị ba ngày sau, Hướng Dương Viện vô cùng náo nhiệt.
Vô Song bị bệnh, nhưng nàng không phải chủ tử nên vẫn phải đi làm.
Đợi đến khi cơ thể có lại chút sức lực, nàng lập tức đi đến Hướng Dương Viện. Trong hai ba ngày này, nàng nên xuất phủ.
Mới vừa đi vào cửa sân Hướng Dương Viện, chính phòng truyền ra một tiếng gầm giận dữ.
Vô Song dừng bước, Cung Diệu Hạm vội vàng kéo nàng đến hành lang rồi khoanh tay.
“Vô Song, ngươi đừng đi vào.” Tiểu cô nương nhỏ giọng nhắc nhở, tay nhỏ nắm chặt ống tay áo Vô Song.
Tiếng khiển trách đứt quãng truyền ra từ trong phòng, Vô Song nhìn vào rồi cúi người xuống: “Vì sao Bá gia lại tức giận lớn như vậy?”
Ân Viễn Bá Cung Văn Bách rất ít khi đến Hướng Dương Viện, nội trạch vẫn phải do chủ mẫu xử lý, bề ngoài duy trì tôn trọng Tống phu nhân. Hôm nay đúng lúc chuẩn bị sanh thần, ở bên này lại tức giận lớn như vậy, đúng là kỳ lạ.
“Là đại ca.” Cung Diệu Hạm lắc đầu, nhếch cái miệng nhỏ nhắn: “Chó của hắn ta dọa biểu tỷ Thư Dung, làm phụ thân tức giận.”
Vô Song ồ một tiếng, đại ca trong miệng Cung Diệu Hạm là Cung Đôn, con trai của Trần di nương. Về phần Cung Thác, từ trước đến nay Cung Diệu Hạm thân thiết, luôn gọi ca.
Lại nhìn lại, màn bông chính phòng bị hất mạnh, Ân Viễn Bá đen mặt đi ra, phía sau là Cung Đôn ủ rũ, nhìn kỹ thì trên mặt còn có dấu tay. Cung Văn Bách có nhiều con, ngày thường cũng không quản giáo, hôm nay ra tay như vậy, đương nhiên Cung Đôn đã làm gì đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


