Ba đứa nhỏ tụm lại một chỗ, loay hoay với cái hộp giấy nửa ngày. Cuối cùng vẫn là Nha Nha nhớ cách Tào Tú Liên dạy mình, mò mẫm bóc lớp giấy bọc ống hút dính trên hộp, rồi dùng bàn tay nhỏ cầm ống hút đâm vào miếng bạc tròn trong suốt kia. Lập tức, một luồng mùi sữa thoang thoảng bay ra.
Nha Nha lại giúp Tiểu Đậu Tử và Tiểu Xuyên Tử cắm ống hút xong xuôi, rồi cầm hộp của mình hút mạnh một ngụm. Vị sữa ngọt ngào theo cổ họng trôi xuống, ngon đến mức cô bé không nhịn được muốn dậm chân.
Tiểu Xuyên Tử bắt chước theo, ôm hộp sữa hút một ngụm qua ống hút, đôi mắt lập tức trở nên sáng bừng. Sau đó, cậu bé chậm rãi hút lấy từng ngụm từng ngụm nhỏ. Chắc chắn Nha Nha tỷ tỷ là tiểu tiên nữ hạ phàm, nếu không tại sao có thể biến ra món ngon như thế này được chứ!
Đến giờ ăn sáng, bếp nhà Liễu nãi nãi nghi ngút hơi nóng, mùi thơm bay khắp cả sân.
Lý nãi nãi và Lâm thẩm cầm mấy khúc củ sắn dây hôm qua Triệu thợ săn mang về trộn chung với gạo trắng nõn, nấu thành một nồi cháo đặc sệt.
Hôm qua, bọn họ còn cảm thấy được ăn hồ củ sắn dây đã là chuyện tốt nhất rồi. Ai ngờ vừa ăn xong lại có bánh màn thầu trắng và bánh bao thịt, cuộc sống ấy đã gần bằng các lão gia trong huyện thành. Không ngờ hôm nay còn lợi hại hơn, Nha Nha vậy mà mang về gạo tinh, bột mì trắng và cả thịt! Lại còn là thịt chín, đã nấu sẵn. Cũng không biết dùng phương thuốc thịt kho gì làm ra, chỉ vừa hâm nóng lên, mùi thơm từ rất xa đã khiến người ta run lên vì thèm.
Người trong thôn đều chuyển bàn sang sân nhà Liễu nãi nãi. Sân viện không còn tường bao nữa nên đặt được rất nhiều bàn.
Bốn cái bàn vuông lớn ghép lại với nhau, hai mươi mốt người quây quanh bên bàn, náo nhiệt vô cùng.
Còn có chặng dừng, thịt đầu heo nữa. Đừng nói ngày thường, đến cả dịp năm mới trong thôn cũng không được ăn ngon như vậy!
Vì có hai túi muối lớn nên Lâm thẩm còn làm thêm một chậu canh rau dại. Rau được chần qua nước, rắc thêm chút muối rồi trộn lên, lập tức thành một chén mỹ vị mang theo vị tươi non của mùa xuân.
Hiện giờ, mọi người đều biết mầm cây gai trong núi có thể đổi lấy thức ăn, trong lòng đã có chỗ dựa, cũng không còn chắt chiu không nỡ ăn nữa. Ai nấy đều ăn uống thỏa thích, ăn no ăn ngon, không hề lãng phí!
Tích góp đủ sức lực rồi còn phải lên sườn núi cắt mầm cây gai, những người khỏe mạnh thì giúp nhà Liễu nãi nãi làm việc. Còn có vụ xuân nữa, lúc này thời tiết sắp ấm lên, ruộng đất vẫn chưa cày xới. Đất đóng cứng như vậy, không có sức thì không thể làm nổi!
Trưởng thôn cũng liên tục dặn dò: “Đừng tiết kiệm nữa, ăn no mới có sức làm việc! Lúa mì vụ xuân sắp gieo hạt rồi, xới đất gánh nước đều là việc tốn sức. Đừng để ta thấy ai cố tình nhịn ăn rồi làm bản thân bị bệnh! Xem ta có càm ràm hắn không!”
Cháo gạo tinh mềm mịn thơm ngọt, thịt giò heo mềm nhừ thấm vị. Còn có người mang cả bánh bao, màn thầu và bánh ngọt hôm qua không nỡ ăn hết tới. Một miếng màn thầu, một miếng thịt, ai nấy đều ôm chén ăn mãi không dừng được.
Lâm thẩm ăn nhạt nên tự múc cho mình một chén canh rau dại. Ăn được một lúc, bà ấy đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, đau lòng vỗ đùi: “Ây da! Trước đây chúng ta toàn ăn mầm cây gai này cho qua bữa, còn thấy nó rát miệng, nhạt nhẽo không có dầu mỡ. Bây giờ nghĩ lại, một miếng này có thể đổi biết bao nhiêu đồ cho Nha Nha chứ, đau lòng quá!”
Lời này vừa nói ra, lập tức có người phụ họa: “Không phải vậy sao, giờ không nỡ ăn nữa rồi. Tại sao rau dại này còn quý hơn cả thịt vậy chứ! Sau này ngay cả lá cũng phải giữ lại, biết đâu còn đổi được đồ. Có phải bên đó không có cỏ cây hoa lá gì không? Có phải bên đó heo bò chạy đầy đất không?”
“Chúng ta có đổi được vài con gà không? Mấy ngày trước gà trong thôn cũng giết ăn hết rồi, bây giờ chẳng còn lấy một con gia cầm.”
Nha Nha dựng tai nghe, ghi nhớ chữ “gà” trong lòng. Cô bé cũng thèm trứng gà rồi. Trước đây, lúc trong thôn còn nuôi gà, thỉnh thoảng cô bé cũng được ăn một nửa hoặc một quả trứng. Thơm lắm, còn no bụng nữa.
Lần sau qua đó nhất định phải tìm xem chỗ nào có trứng.
Ăn cơm xong, mọi người ai làm việc nấy.
Các thẩm thẩm và các nãi nãi nhanh nhẹn dọn chén đũa, rửa nồi rửa chén.
Nha Nha và Liễu nãi nãi được mọi người đưa sang nhà Trưởng thôn. Mái nhà của bà dùng rơm lợp không chặt, bây giờ vừa dột gió vừa dột mưa nên đang bị dỡ ra lợp lại. Giường sưởi cũng được nhấc lên dọn dẹp, lớp tro tích dưới đáy đã vón thành từng cục đen sì. Mấy lão nhân giúp thông giường sưởi bận đến mức mặt mũi đầy tro bụi.
Triệu thợ săn dẫn theo một nhóm người vào núi, chuyên đi tìm mầm cây gai. Nha Nha có thể phát hiện được một chỗ thì nơi khác chắc chắn cũng còn mọc mầm cây gai.
Ngay cả Trưởng thôn cũng đi theo, một tay chống gậy, vừa đi vừa nhìn quanh, miệng không quên dặn dò: “Thấy rau dại khác thì tiện tay hái chút luôn đi, đừng hái nhiều quá. Rửa sạch rồi để Nha Nha mang sang bên kia, biết đâu người ta cũng thích!”
“Lá thối kia có cần hái chút không? Nó cũng đỏ tím giống mầm cây gai, chỉ là mùi hơi nồng thôi.”
Có người hỏi.
Trưởng thôn do dự nửa ngày rồi nói: “Cứ hái một ít đi, biết đâu người ta cần, cái gì cũng thử xem.”
“Bên kia có nhiều lắm, lần trước ta đã thấy rồi, chỉ là mới nhú đầu thôi, bây giờ đi chắc hái được rồi.”
Lý nãi nãi nhớ lại một chút rồi nói.
Triệu Hổ cũng nhớ ra mấy chỗ. Vì lá thối thật sự chẳng ai ăn nên còn lại khá nhiều.
Cả nhóm tìm kiếm quanh chân núi suốt gần hai canh giờ, trong sọt của đội leo núi ít nhiều đều có thu hoạch. Mầm cây gai đầy ắp một sọt lớn, còn có vài bó lá thối. Rau tề thái dưới đất cũng nhặt được một sọt nhỏ. Cả món rau dương xỉ mà Nha Nha ngày nhớ đêm mong cũng tìm được một mảng nhỏ ở khe đất ẩm gần sườn núi.
Hái xuống cân thử thì cũng phải cỡ ba ký.
Triệu Hổ còn xuống con suối nhỏ trong núi mò một chuyến, bắt được ít tép gạo với ốc đồng. Mấy thứ này nhỏ, vừa tanh lại vừa nhiều bùn cát, thêm nữa vì ở sâu trong núi, đường xa nên dưới bùn còn rất nhiều.
Hắn cũng không bắt quá nhiều, mỗi loại chỉ vốc một nắm rồi quay về. Thấy trời không còn sớm nữa, hắn vội vàng chạy ra từ con suối nhỏ, hội hợp với đội rồi xuống núi.
Mái nhà nhà của Liễu nãi nãi đã được lợp lại xong, giường sưởi cũng đã thông, chỉ là sân viện còn chưa làm xong, bếp cũng chưa xây xong.
Không còn cách nào khác, trong thôn căn bản không có lao động trai tráng, toàn là mấy lão nhân tóc bạc. Cho dù đã cố gắng hết sức thì cũng chỉ miễn cưỡng sửa được căn phòng có thể ở.
Nhưng sau khi phòng bếp nổi lửa, giường sưởi ấm hơn lúc trước rất nhiều.
Phương lão nhân dẫn ba đứa nhỏ học đếm số, đặc biệt chú ý tới Nha Nha. Biết thêm nhiều con số thì lần sau đổi đồ và mua đồ sẽ thuận tiện hơn, còn phải bắt đầu học chữ nữa.
Mấy chữ thiếu nét thiếu cạnh bên kia, ông ấy còn phải nghiên cứu kỹ càng. Hơn nữa, số bên đó cũng không giống chỗ của bọn họ. Đây là điều Phương lão nhân nghiên cứu ra sau khi cầm hộp sữa bò, chai giấm, túi muối cùng tất cả bao bì khác tháo ra rồi ép phẳng.
Ông ấy cẩn thận cất hết đống giấy ấy sát người, bởi vì tất cả đều là tư liệu vô cùng quý giá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)