Triệu Hổ cẩn thận lấy cả chiếc xe đẩy nhỏ xuống, vuốt ve tay kéo kim loại trơn bóng đến mức không nỡ buông tay. Hắn còn nghiên cứu ra cái thùng của xe đẩy này có thể gấp lại được, lúc không dùng chỉ cần gập thùng xuống, nhấc tay kéo lên là sẽ biến thành một tấm mỏng, không hề chiếm chỗ chút nào.
Trưởng thôn cũng nhận ra đây là món đồ tốt, không ngừng cảm thán: “Cái xe đẩy này tiện quá đi mất. Cũng không biết bốn cái bánh xe này làm bằng gì, không hề phát ra tiếng động nào, lăn lại mượt như vậy. Đẩy đồ đi tiết kiệm biết bao nhiêu sức lực.
Nha Nha nhỏ xíu như thế này mà cũng đẩy được đồ nặng đi, người bên đó đúng là rất thông minh.”
Nói xong ông lại bóp bóp phần thùng xe: “Thứ này nhìn mỏng manh giòn giòn vậy thôi mà lại khá chắc chắn, còn nhẹ nữa!”
Bên này, Phương Thiết Sinh vẫn đang kéo Nha Nha so sánh số liệu, cây gậy vạch kín đặc trên mặt đất. Ông ấy bỗng nhiên trầm giọng nói: “Đừng nhìn đồ nữa, chúng ta phát hiện ra một vấn đề lớn, vấn đề cực lớn!”
Mọi người lập tức yên lặng, đồng loạt nhìn về phía ông ấy.
“Theo lời Nha Nha nói, đống đồ này đều là đổi từ túi mầm cây gai mà con bé mang sang bên kia. Ở bên đó thứ này gọi là mầm gai non! Chúng ta cứ tính theo cách bên đó trước, chút mầm cây gai này có thể đáng giá hơn ba trăm. Nhưng cả đống đồ này… Muối tinh, dầu, gia vị, thịt, sữa bò, gạo ngon và mì ngon, cộng thêm ba bộ quần áo mới trên người Nha Nha. Bên đó nói trị giá hơn năm trăm, chuyện này rất kỳ lạ.”
Phương Thiết Sinh dùng gậy chỉ vào mấy con số trên đất: “Hoặc là đồ bên đó không đáng tiền, hoặc là mầm cây gai của chúng ta rất quý giá. Nhưng những thứ đó đều không quan trọng, quan trọng là mầm cây gai của chúng ta có thể đổi được rất nhiều đồ tốt bên kia!”
Trưởng thôn và Liễu nãi nãi hơi muốn nói lại thôi. Phương Thiết Sinh dường như biết sự khó hiểu của hai người, lại tiếp tục: “Ta cũng từng nghi ngờ có phải vị thẩm tử bên đó tốt bụng, cố ý dùng giá cao mua đống mầm cây gai không đáng tiền này của Nha Nha hay không. Nha Nha cũng không tin, nhưng con bé tận mắt nhìn thấy vị thẩm tử kia vừa rao lên một tiếng là mọi người tranh nhau tới mua!”
“Mấy ngày này, ngoài những người giúp nhà Liễu nãi nãi thông giường sưởi, mở rộng sân, đào hầm chứa đồ, xây bếp ra, những người còn lại đều tập hợp rồi vào núi tìm mầm cây gai. Tìm được chỗ rồi thì mỗi ngày hái nửa xe, để Nha Nha mang sang bên kia đổi đồ, đổi tiền.”
“Đợi đổi được gạo mì muối các thứ rồi thì người trong thôn chúng ta sẽ không phải lo thiếu ăn nữa! Sau này đổi được tiền bên kia, Nha Nha muốn ăn gì thì tự mình có bạc mà mua! Không cần phải hâm mộ người khác ăn gì, mặc gì nữa!”
Mọi người vừa nghe, đôi mắt đều sáng lên, liên tục gật đầu.
Người trong thôn không nhiều, địa phương cũng không lớn, tụ tập lại một chỗ càng náo nhiệt!
Còn có thể hiểu thêm về tình hình bên kia.
Trưởng thôn vung tay một cái, chia thêm hai mảnh đất trước nhà Liễu nãi nãi, dự định ngày mai bắt đầu làm.
Không ngờ kế hoạch lo trước khỏi họa ấy còn chưa kịp khởi động thì Nha Nha đã mang tới cho bọn họ một niềm vui lớn như vậy!
Mọi người vẫn còn chìm trong niềm vui to lớn ấy, líu ríu bàn bạc chuyện lên núi tìm mầm cây gai. Vừa quay đầu lại đã thấy cái đầu nhỏ của Nha Nha gục xuống từng chút từng chút một.
Lúc này đã là giờ Tuất rồi, đứa nhỏ đẩy một xe đồ trở về, giày vò nửa đêm chắc đã mệt lả. Liễu nãi nãi vội vàng đứng dậy, bưng nước ấm đã đun sẵn tới. Trưởng thôn cũng vội vàng dịu giọng, kéo hai người còn lại đứng lên: “Đừng nói nữa, để nha đầu nghỉ ngơi đi.”
Liễu nãi nãi vắt khăn nóng, cẩn thận lau khuôn mặt nhỏ cho Nha Nha, lại nhẹ nhàng cởi quần áo mới trên người cô bé. Lúc cởi ra loại vải ấy còn phát ra tiếng sột soạt, động tác của Liễu nãi nãi càng nhẹ nhàng hơn.
Bà cẩn thận trải bộ quần áo ấy phủ lên người Nha Nha. Quần áo này sờ vào mềm mại dày dặn, tốt hơn chăn vải thô nhồi hoa lau trong nhà rất nhiều. Chăn hoa lau vừa thô vừa nặng, sờ vào còn cọ rát tay.
Nhưng sợ Nha Nha bị lạnh, Liễu nãi nãi vẫn tiếp tục đắp chăn cho cô bé, cẩn thận nhét góc chăn, trong lòng lặng lẽ nghĩ: Nha đầu nhà mình có thể sống những ngày tháng tốt đẹp còn hơn tất cả mọi thứ.
Trời vừa tờ mờ sáng, sân nhà Liễu nãi nãi đã trở nên náo nhiệt.
Những người trong thôn có thể làm việc đều tới hết, ai nấy đều nhẹ tay nhẹ chân sợ đánh thức Nha Nha. Có người phá tường sân cũ, có người trộn bùn chuẩn bị xây bếp mới, còn có mấy người xách cuốc ra sau nhà tìm chỗ đào hầm chứa đồ.
Trong sân ngoài sân bận rộn không ngừng, khung cảnh khí thế ngút trời.
Nha Nha ngủ một giấc tỉnh dậy, dụi đôi mắt còn ngái ngủ rồi đẩy cửa bước ra. Vừa nhìn thấy trong sân đầy người, cô bé lập tức ngây người, ánh mắt nhỏ ngơ ngác đứng đờ ra.
Mọi người thấy cô bé tỉnh rồi lập tức mỉm cười vây quanh lại, giọng điệu vô cùng thân thiết: “Nha Nha tỉnh rồi à? Có mệt không, có đói không?”
“Nếu buồn ngủ thì ngủ thêm chút nữa đi, không vội đâu.”
“Hôm qua nha đầu vất vả rồi!”
Nha Nha chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: “Lâm thẩm, Lý gia gia, Triệu bá bá, mọi người đang làm gì vậy ạ?”
Lâm thẩm mỉm cười trêu chọc: “Đang sửa sân xây bếp lớn cho Nha Nha của chúng ta đó! Mọi người đều nhờ Nha Nha nuôi sống, sau này chúng ta sẽ cùng ăn cơm trong sân này.”
Nha Nha vừa nghe thì lập tức vỗ tay cười rộ lên: “Hay quá hay quá! Trước đây chỉ có con với nãi nãi ăn cơm, yên tĩnh lắm. Đông người náo nhiệt, nãi nãi chắc chắn sẽ rất vui!”
“Thẩm thẩm yên tâm nha, bây giờ Nha Nha lợi hại lắm rồi. Hôm qua mang về rất nhiều rất nhiều đồ ăn, có thể nuôi sống mọi người!”
Đang nói, cô bé đột nhiên nhìn thấy Tiểu Đậu Tử và Tiểu Xuyên Tử đang ngồi xổm ở góc tường đào đất, hai mắt lập tức sáng lên, xoay người chạy vào trong phòng, khó khăn moi tới moi lui trong thùng sữa bò.
Đôi tay nhỏ ôm ra ba hộp sữa bò, ôm đầy trong lòng ngực.
Cô bé đứng ở cửa gọi ra ngoài: “Tiểu Xuyên Tử, Tiểu Đậu Tử, mau tới đây!”
Tiểu Đậu Tử và Tiểu Xuyên Tử nghe tiếng gọi lập tức ngừng đào đất, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, hai đứa nhỏ đồng loạt “oa” lên một tiếng!
Đôi mắt của hai đứa bé tròn xoe, nhìn chằm chằm Nha Nha không chớp mắt.
Trên đầu Nha Nha đội chiếc mũ tai thỏ lông xù trắng muốt, hai cái tai thỏ mềm mềm rũ xuống. Gió vừa thổi qua, lớp lông trên mũ lập tức khẽ lay động. Trên người cô bé mặc áo bông màu vàng sữa, màu sắc còn non mềm hơn cả lòng đỏ trứng gà tươi nhất mà bọn họ từng ăn, tà áo phồng phồng còn có viền hoa.
Tiểu nha đầu ngày thường xám xịt, hôm nay lại giống như tiểu tiên đồng dưới tòa Quan Âm. Khóe mắt và lông mày đều mang ý cười, đôi mắt cong cong giống như trăng non, trong lòng ôm ba cái hộp vuông trắng trắng, ngoan ngoãn đứng ở đó, đẹp đến mức Tiểu Đậu Tử và Tiểu Xuyên Tử không dời mắt nổi.
“Nha Nha tỷ, đẹp quá đi!” Tiểu Đậu Tử là người đầu tiên hét lên, kéo Tiểu Xuyên Tử chạy về phía cửa. Tiểu Xuyên Tử chạy lạch bạch theo sau, miệng cũng lí nhí: “Tỷ tỷ đẹp quá!”
Hai đứa nhỏ chạy tới trước mặt, nhìn chiếc áo bông mềm mại và phồng phồng giống như mây trên người Nha Nha, tay ngứa ngáy muốn sờ thử. Nhưng vừa nhìn thấy tay mình đầy bùn đất, bọn họ lập tức dùng sức chà lên áo vải thô, chà đến mức đỏ cả tay mới dám cẩn thận duỗi ra một ngón tay, khẽ chọc vào áo bông của Nha Nha.
“Oa! Mềm quá!”
Nha Nha nhét vào tay mỗi đứa một hộp sữa bò, nghiêm túc nói: “Cái này cho hai đứa, chúng ta mỗi người một hộp. A di bên đó nói trẻ con phải uống cái này mới có thể cao lớn, còn có thể trở nên thông minh nữa!”
Tiểu Xuyên Tử vừa nghe nói có thể cao lớn thì lập tức siết chặt hộp sữa trong tay hơn.
Hiện giờ cậu bé là đứa thấp nhất trong thôn.
Cậu bé muốn cao lên, muốn thông minh hơn, mau mau lớn lên, lớn thành người oai phong giống như Triệu bá bá vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)