“Ta định xem xét địa hình quanh đây trước cái đã!” Sự tiện lợi khi có Mệnh Khí là một hệ thống trò chơi được thể hiện ra ngay ở chỗ này. Y không cần bước chân ra khỏi cửa mà có thể quan sát toàn cảnh thông qua bản đồ trò chơi trên giao diện.
Trì Nhất Huyền đưa tay chọn giao diện trên góc phải, mở bản đồ lên rồi cẩn thận xem xét từng ngóc ngách nhỏ. Cuối cùng y cũng đã nắm được sơ bộ về địa bàn của mình rồi.
Hiện tại, nơi Trì Nhất Huyền đang ở là bên trong Vô Danh cốc nằm cạnh Khổ Hải Đạo trong Đông Cực Châu.
Mọi hiểu biết của nguyên thân về Khổ Hải Đạo đều đến từ sách vở và những lời đồn đại. Theo như trong sách viết thì thời thượng cổ, Ma Thần giáng thế đã làm đảo lộn nhân gian. Nhờ có ba vị đại nhân vật trong tu giới ra tay, hợp lực đánh bại Ma Thần, Trường Sinh Giới mới giữ được hàng nghìn năm thái bình. Nếu không thì làm gì có cuộc sống yên bình cho Nhân tộc như bây giờ? Người phàm đều đã trở thành món ăn trên bàn tiệc của Ma tộc cả rồi.
Dĩ nhiên, hai câu cuối là lời trong sách chứ không phải cảm nghĩ cá nhân của Trì Nhất Huyền.
Nếu để y viết, chắc chắn phải đặt thêm ngoặc kép vào từ “yên bình.”
Y tiếp tục khai thác ký ức của nguyên thân.
Nghe nói sau khi Ma Thần ngã xuống, Ma Niệm chưa bị tiêu diệt hoàn toàn mà rơi xuống nhân gian, hóa thành Khổ Hải. Khổ Hải sôi trào cuồn cuộn, mỗi lần thủy triều dâng lên phải nuốt chửng hàng vạn sinh mạng mới bằng lòng bỏ qua. Vì vậy, ba vị đại nhân vật kia lại lên sân khấu, hợp sức phong ấn Khổ Hải, tránh cho nhân gian lại thêm một lần chịu cảnh sinh linh đồ thán.
Ba vị đại nhân vật cũng nhờ công đức cứu thế mà trở thành những Tiên Quân được vạn chúng kính ngưỡng. Sau đó, bọn họ lập nên tông môn, thu nhận môn đồ. Đó chính là nguồn gốc của tam đại tông môn trong Trường Sinh Giới.
Vậy Khổ Hải Đạo từ đâu mà có?
Thì ra, Ma Niệm bị phong ấn vẫn tiếp tục sinh ra oán khí, nhiều lần phá tan phong ấn. Mỗi lần phá vỡ được một chỗ, nó lại tạo thành một thông đạo hẹp dài…
Đoạn miêu tả này trong sách cực kỳ phức tạp, Trì Nhất Huyền tự mình hình dung thì có lẽ là giống như Tôn Ngộ Không bị nhốt vào trong hồ lô vậy. Cho dù hồ lô có bị chôn dưới đất, Tôn Ngộ Không bên trong vẫn cầm gậy đâm lung tung khắp nơi. Mỗi chỗ bị đâm thủng, gậy Như Ý xuyên qua để lại một lối đi hẹp dài.
[Ngài hình dung như vậy thì có vẻ cũng không có ác cảm lắm với Khổ Hải và Ma Niệm nhỉ?]
Ánh mắt Trì Nhất Huyền thoáng vẻ sâu xa, nhưng đối với bọn học sinh tiểu bọn học mà nói thì lại có chút ra vẻ thâm trầm ấu trĩ: “Vì theo kinh nghiệm của ta, những câu chuyện xưa ở trong sách nói tới danh nhân đa phần đều là bịp bợm cả.” Chẳng hạn như câu chuyện ông vua dầu mỏ nhờ xoa bóp vai mà được đại gia để mắt, hay chuyện một nhân vật nổi tiếng chặt cây anh đào…
Trì Nhất Huyền tiếp tục nhớ lại.
Thì ra không phải là không có cách khác, mà là vì dùng mạng người thì rẻ hơn!
Quả nhiên, thế giới này không hề làm Trì Nhất Huyền thất vọng với mức độ đáng khinh bỉ của nó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


