Trì Nhất Huyền nhìn bóng đen bất động, thử hỏi vài câu nhưng không hề nhận được phản hồi nào. Lúc này, y mới xác nhận rằng ảnh vệ thực sự không có ý thức - cũng không biết nên cảm thấy thất vọng hay may mắn đây.
[Thế giới này có rất nhiều bí thuật kỳ lạ. Có lẽ khi ngài đạt đến cấp bậc cao hơn thì sẽ tìm được cách đánh thức thần trí của hắn.]
Bóng đen vô danh mà Trì Nhất Huyền triệu hồi này giống như một con rối vậy, chỉ biết thực thi mệnh lệnh của chủ nhân chứ không biết làm gì nữa cả. Hắn không nói, không có biểu cảm, chỉ tựa như một pho bức tượng điêu khắc đen tuyền mà đứng yên ở đó thôi. Nếu không phải khuôn mặt hắn hiện rõ trước mắt, Trì Nhất Huyền còn không chắc đây có phải là hồn ma của nguyên thân hay không.
Nói đến nguyên thân, y và hắn trông có chút giống nhau, có lẽ đây cũng là một loại duyên phận.
Đặt gương xuống, Trì Nhất Huyền thở dài, nói: “Xem ra không thể nghe ngóng gì về chuyện quỷ hồn từ hắn rồi.” Y tự an ủi: “Nhưng thế cũng tốt, sau này lúc ta tắm thì có thể để hắn canh cửa, khỏi lo bị đánh úp khi đang trần như nhộng.”
Dù mỗi lần triệu hồi ảnh vệ đều phải hét to một tiếng hộ giá, nhưng đang ở trong nhà mình thì cũng không sợ bị người khác nghe thấy.
[Ngài không cần lo lắng về chuyện này đâu. Nếu có kẻ mang ác ý tới gần thì khi đối phương tiến vào bán kính 100 dặm là ta đã có thể phát hiện ra rồi. Nếu là tu sĩ thì ta sẽ còn cảm thấy sự hiện diện của bọn họ rõ ràng hơn nữa, lúc đó ta sẽ thông báo với ngài trước.]
Nghe Mệnh Khí nói vậy, Trì Nhất Huyền lập tức nhớ đến cuộc trò chuyện mà mình đã nghe lén từ đoàn thương nhân, liền nói ngay: “Nếu ngươi nghe được tiếng nói chuyện trong bán kính 100 dặm thì mấy ngày tới hãy tập trung nghe ngóng xem có tu sĩ nào đi ngang qua đây không. Tốt nhất là nghe được mấy thứ như công pháp, bí thuật, bảo tàng bí cảnh ấy…” Y càng nói càng phấn khích, cảm thấy trò chơi của mình thật sự quá xuất sắc luôn.
Tương lai, nếu tiến hành khai cương khoách thổ mà tấn công các nước khác hay các môn phái khác, thì chẳng phải là y có thể nghe lén được cả chiến lược của bọn họ luôn à? Như vậy thì sao có thể đánh không thắng được cơ chứ? Đến lúc đó, còn có thể châm ngòi ly gián để khiến bọn họ tự đấu đá lẫn nhau nữa kìa. Dù sao thì ai mà ngờ được rằng y lại có một Mệnh Khí đặc biệt như vậy cơ chứ? Chắc chắn bọn họ sẽ nghĩ rằng có nội gián tiết lộ thông tin.
Trì Nhất Huyền càng nghĩ lại càng mơ xa, mắt cười đến nổi híp thành vầng trăng lưỡi liềm luôn rồi.
Mệnh Khí im lặng hồi lâu, cuối thì thì như thể thở dài mà nói: [Thật đáng tiếc, ta không thể đáp ứng kỳ vọng của ngài rồi. Hiện tại ta chỉ có thể nghe được cuộc trò chuyện của phàm nhân mà thôi. Có lẽ khi ngài đạt tới cấp cao nhất, ta mới có thể nghe được tất cả cuộc trò chuyện của tu sĩ.]
Trì Nhất Huyền chẳng thấy cụt hứng chút nào, vẫn cực kỳ hứng thú mà hỏi lại: “Cấp cao nhất là cấp nào? Cần bao nhiêu điểm?”
“Có vẻ là hiện tại hắn chỉ duy trì được chưa đến ba mươi phút. Sau này khi chiến đấu thì phải lưu ý một chút mới được.” Điều kiện hiện tại quá thiếu thốn, trong nhà ngay cả lương thực cũng không có, Trì Nhất Huyền đành nuốt một viên Tích Cốc Đan để hồi phục thể lực.
[Ngài không nghỉ ngơi sao?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)