Nửa thân con cua dưới lòng sông bị bao vây bởi tầng tầng lớp lớp thủy sản cấp 3. Những con đến sau cũng cố sức chen lấn xô đẩy, hòng kiếm cho mình một chỗ đứng, kẻ nào yếu sức lập tức bị hất văng ra ngoài.
Vòng trong cùng, lũ thủy sản cấp 3 đang xúm xít tranh giành quả cầu kim loại chứa Sâm Ngọc. Thế nhưng quả cầu được thiết kế vô cùng kiên cố, bọn thủy sản dù có cắn đến mẻ răng cũng chẳng thể nào làm suy suyển. Trong khi đó, lũ thủy sản ở vòng ngoài đã bắt đầu "thanh toán" lẫn nhau, nhằm tiêu diệt những kẻ đang ngậm chặt quả cầu kim loại để giành lấy cơ hội.
Trái lại, nửa thân con cua nằm bên dưới lại bị lãng quên hoàn toàn.
Khu vực đó nước sông nhuộm một màu đỏ rực, biến thành một chiến trường đẫm máu thực sự.
Nhìn cảnh tượng đó, nhóm Lý Pháp sốt ruột vô cùng.
Sự lo lắng của Quý Dã nằm ở chỗ: Nhỡ đâu viên Sâm Ngọc bị lũ tôm cá nuốt chửng mất thì toi!
Còn Lý Pháp và Ngô Tích thì lại lo ngay ngáy: Đây rõ ràng là bầy cá trong ao nhà mình đang tàn sát lẫn nhau, cuối cùng thiệt thòi vẫn là bọn họ!
May thay, Lâu Trấn cũng gọi được đồng minh tới. Gần hai mươi người kéo đến, đông đảo hơn hẳn hôm qua.
Đi đầu là một người phụ nữ ăn vận tinh tươm, khuôn mặt thanh tú, vừa đến nơi đã tươi cười chào hỏi nhóm Lý Pháp rồi đi thẳng đến cạnh Lâu Trấn.
Người này là Thái Y, vợ của Lâu Trấn, một Luyện Khí sư cấp 3. Lâu Trấn thấy cô liền ngạc nhiên hỏi: "Em không phải đang ở lều rèn Xích Linh Ti sao? Sao lại ra đây?"
Thái Y làm việc nhiều cũng thấm mệt, định bụng ra khỏi lều nghỉ ngơi một chút, tiện thể ngắm cảnh sông nước. Ai ngờ vừa bước ra đã thấy đám người quen rủ nhau đổ về hướng này, thế là cô cũng tò mò đi theo xem sao.
Thái Y ghé sát tai Lâu Trấn, thì thầm: "Em nhớ anh nên ra xem thử."
Lâu Trấn nghe vậy thì mở cờ trong bụng, dịu dàng bảo: "Chỗ này bẩn thỉu lại nhọc nhằn, em ngó một chút rồi về lều đi."
Thái Y ngoan ngoãn gật đầu, đứng cạnh Lâu Trấn đưa mắt nhìn quanh.
Những người đi theo cô đã bắt đầu xắn tay áo vào việc. Tầm mắt Thái Y lướt qua đám đông, rồi dừng lại ở cô gái đang ngồi trên xe lăn ven bờ.
Do La Lê đang quay lưng lại nên Thái Y chỉ nhìn thấy một bóng lưng yên tĩnh, hoàn toàn lạc lõng so với cảnh tượng huyên náo, tất bật xung quanh.
Thái Y tò mò hỏi chồng: "Cô gái ngồi xe lăn kia là ai vậy anh?"
Lâu Trấn vừa bận rộn tay chân, vừa đáp lời: "Đó là La Lê đấy."
"Á! Có phải là cô Hồn sư phế vật kia không?!" Giọng Thái Y bất ngờ vút cao, khiến ai nấy đều quay lại nhìn.
Lâu Trấn khẽ huých tay ra hiệu cho cô nói nhỏ lại: "Là cô ấy đấy, nhưng em đừng có mở miệng ra là nói phế với không phế nữa."
Thái Y đưa tay vén lọn tóc vương trên mặt, ánh mắt ướt át nhìn Lâu Trấn: "Em biết rồi, em sẽ không nhắc lại nữa. Làm vậy khác gì xát muối vào vết thương của người ta? Lúc nãy em chỉ là hơi bất ngờ thôi."
"Anh hiểu mà, cũng đâu có trách em. Cơ thể La Lê đang yếu, sau này em nhớ chiếu cố cô ấy nhiều hơn nhé."
Nghe những lời đó, ánh mắt Thái Y khẽ chớp, cô nhỏ nhẹ đáp lời đồng ý.
Đang ngồi tĩnh lặng trên bờ, La Lê bỗng nhiên cảm nhận được một luồng năng lượng lạ. Ngay khoảnh khắc ấy, trong không gian thần bí của cô, ngôi sao gần nhất lóe lên một tia sáng rực rỡ. Từ tia sáng ấy, một sợi chỉ trong suốt như pha lê bất ngờ xuyên thủng rào cản không gian, phóng thẳng ra thế giới thực.
Cùng lúc đó, giữa lòng sông, quả cầu kim loại chứa viên Sâm Ngọc 30 năm tuổi đang bị một em bé bụ bẫm, chừng bằng bàn tay, với mái tóc đen nhánh ôm gọn lấy. Đứa bé đang tung tăng đạp nước nhảy nhót.
Sự xuất hiện của đứa bé kéo theo một mùi hương thanh khiết, sảng khoái lan tỏa khắp không gian, khiến ai hít vào cũng thấy tinh thần phấn chấn.
Bất chợt bắt gặp những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, đứa bé có vẻ hơi bối rối, đôi mắt to tròn ngây thơ chớp chớp, ngó nghiêng khắp lượt.
Trùng hợp thay, ánh mắt đứa bé lại chạm ngay phải ánh mắt của Thái Y – người duy nhất lúc này đang đứng yên và nhìn chằm chằm xuống mặt nước.
Thái Y há hốc mồm, định kêu lên nhưng sự kích động tột độ khiến cổ họng cô nghẹn lại, không thốt nên lời. Cô luống cuống đập mạnh vào tay Lâu Trấn. Lâu Trấn ngẩng lên, thấy vẻ mặt kinh ngạc đến hóa đá của vợ, liền nương theo ánh mắt cô nhìn xuống...
"Quả Trường Sinh!"
Tiếng hét thất thanh của Lâu Trấn làm mọi người giật bắn mình, ai nấy đều đồng loạt ném ánh nhìn về phía mặt sông.
Đứa bé không những không tỏ ra sợ hãi mà còn nở một nụ cười hồn nhiên, tinh nghịch. Nó ôm chặt quả cầu kim loại, tung tăng lộn nhào vài vòng trên không trung rồi mới rơi tõm xuống nước.
Đến lúc này, mọi người, bao gồm cả Lâu Trấn, mới sực tỉnh. Tất cả như bị tiêm thuốc kích thích, điên cuồng lao thẳng xuống sông.
Trở lại với không gian thần bí, La Lê đang cau mày suy nghĩ xem tại sao hồn lực lại tự tiện hành động ngoài tầm kiểm soát của mình, thì bỗng thấy sợi tơ ban nãy kéo theo một đứa bé tí hon xuất hiện. Nhanh như cắt, sợi tơ lôi đứa bé về phía ngôi sao vừa phóng nó ra.
Chẳng kịp nghĩ ngợi, La Lê lao tới vồ lấy đứa bé đang giàn giụa nước mắt, dùng hết sức bình sinh kéo nó ra khỏi "cái miệng háu đói" của ngôi sao đã nuốt chửng hơn nửa thân người nó.
Nhìn đứa bé nằm gọn trong tay, La Lê sững sờ.
Quả Trường Sinh?!!
Thật hay đùa đây?!!
Cô không phải đang nằm mơ đấy chứ?!!
Thảo nào cô điều khiển hồn lực mãi không được mà nó lại tự ý hành động, hóa ra là bị cái vật nhỏ bé này quyến rũ!
Cũng hợp lý thôi!
Theo truyền thuyết, Sâm Ngọc sống đến ngàn năm thì hóa linh, được xưng tụng là Sâm Linh Châu. Thế nhưng, nếu tiếp tục tích tụ linh khí đất trời và cơ duyên hội tụ, Sâm Linh Châu sẽ tiến hóa thành một thực thể đặc biệt – hóa thân thành hình người, bước lên một đẳng cấp sinh mệnh hoàn toàn mới: Búp bê Sâm Ngọc.
Loài sinh vật huyền thoại này hiếm khi xuất hiện, và tài liệu ghi chép lại chỉ lưu truyền một câu duy nhất: "Kẻ nào đoạt được Búp bê Sâm Ngọc, kẻ đó nắm giữ thuật trường sinh."
Bởi vậy, người đời gọi loài vật này bằng một cái tên khác: Quả Trường Sinh.
Không rõ tin đồn trường sinh bất lão là thực hay hư, nhưng mức độ quý hiếm của nó thì miễn bàn.
Lần cuối cùng người ta ghi nhận sự xuất hiện của Quả Trường Sinh đã là hơn một vạn hai ngàn năm trước. Về phần tung tích của nó, hoàn toàn là một ẩn số.
Trước một bảo vật hiếm có khó tìm nhường này, chẳng trách nguồn hồn lực vốn dĩ đang "ngủ đông" lại tự ý trỗi dậy theo bản năng.
La Lê cẩn thận che chở đứa bé trong vòng tay. Cùng lúc đó, trong không gian thần bí, vô vàn tinh tú bắt đầu lấp lánh dữ dội. Ý nghĩ duy nhất lúc này của chúng là – Nuốt chửng.
La Lê bực mình hỏi lại: Các người ăn nó vào là hồi phục ngay được à?
Đám tinh tú lặng im phăng phắc...
La Lê: ...
Rốt cuộc các người là cái giống gì mà háu ăn thế hả!!!
Nhìn đôi mắt ngấn lệ của đứa bé đang cầu cứu mình, La Lê thở dài, bắt đầu bài thuyết giáo dài dòng với đám tinh tú cứng đầu:
"Nghe này mấy cưng, nhóc này là nguồn sống vô tận đấy. Nó là "mẹ" của biết bao nhiêu củ Thảo Sâm nhỏ, của vô vàn viên Sâm Ngọc con. Có nó trong tay, chúng ta sẽ có Sâm Ngọc dùng không hết. Chỉ cần thời gian, đảm bảo chúng ta sẽ khỏe lại như xưa.
Giờ các người nuốt nó vào, cùng lắm cũng chỉ lay lắt sống qua ngày, sức chiến đấu vẫn yếu như sên, muốn kiếm thêm tài nguyên cũng bó tay. Nửa tàn phế thì khác gì tàn phế hẳn?
Vậy thì tại sao lại muốn xơi nó ngay lúc này? Nuôi nó để nó đẻ ra Sâm Ngọc liên tục không phải ngon ăn hơn sao? Thế có phải món hời lớn hơn việc ăn tươi nuốt sống nó không?
Các người là những sinh vật đã trưởng thành rồi, phải biết nhìn xa trông rộng, phát triển bền vững chứ. Đừng có cái kiểu "mổ gà lấy trứng", tham bát bỏ mâm.
Ờ ờ, tôi biết cắn nuốt là bản năng của các người, nhưng trưởng thành rồi thì phải lấy lý trí mà khắc chế bản năng. Cứ để bản năng dắt mũi thì khác nào tự đào mồ chôn mình?
Thích ý kiến hả? Muốn tôi chỉ ra điểm khác biệt giữa hai cái đó hả?
Được thôi, để tôi rảnh rỗi giảng giải cặn kẽ cho mà nghe...
Bla bla bla... "
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



