Lý Pháp và ba người kia đang mải miết bắt cá dưới sông, còn La Lê thì thảnh thơi ngồi trên xe lăn ven bờ, nhấm nháp Mặc Ngọc Tử. Vỏ Mặc Ngọc Tử sau khi ăn xong được cô tiện tay vung xuống dòng nước ngay dưới chân.
Nhìn ngó một hồi, La Lê bỗng thấy có gì đó khang khác.
Ờ thì, hiện tại lòng sông, bất kể là nhìn về phía thượng nguồn hay hạ lưu, đều vô cùng vắng lặng. Đa số những người nãy giờ cắm rễ bắt cá đã lũ lượt chuyển hướng sang đi lùng sục Sâm Ngọc rồi. Khúc sông giờ chỉ còn lác đác dăm ba người như mèo méo cào. Vậy nên, phóng tầm mắt ra xa, mặt sông trống trải cũng là điều dễ hiểu.
Vắng bóng ngư dân, mật độ cá tôm dưới nước tự nhiên lại tăng lên đáng kể.
Ngay tại đoạn sông không xa chỗ La Lê ngồi, một con cua vỏ xanh bự chảng lóp ngóp nhô cặp mắt lồi ra khỏi mặt nước, trân trân nhìn thẳng về phía cô.
La Lê: ...
Cô nhón lấy một viên Mặc Ngọc Tử, quơ quơ trước mặt con cua. Con cua xanh nhúc nhích thân mình. La Lê liền giả đò làm động tác ném...
Con cua to đùng kia thế mà lại ngoi cả phần miệng lên khỏi mặt nước, còn há hốc miệng ra chờ sẵn nữa chứ!
Nhưng viên Mặc Ngọc Tử chỉ lượn một vòng trên không rồi lại yên vị trong miệng La Lê...
Cua xanh to bự: ...
Cảm thấy bị sỉ nhục nặng nề, nó lập tức phát động tấn công La Lê.
Vút! Một mũi tên nước sắc lẹm xé gió bay thẳng về phía La Lê.
Cả bốn người Lý Pháp đang mải mê vật lộn với tôm cá, nhất thời không chú ý đến tình huống bên La Lê. Đến khi họ phát hiện ra sự bất thường thì mũi tên nước đã lao sát đến nơi.
Lâu Trấn chẳng kịp suy nghĩ, theo phản xạ phóng ngay một cái khiên kim loại ra đỡ đòn. Nhưng trong thâm tâm anh thừa biết, muộn mất rồi.
Dưới ánh mắt trừng lớn của Lâu Trấn, mũi tên nước đâm sầm vào... lớp màng chắn phòng ngự vừa bật lên của chiếc xe lăn...
À không, phải nói là nó dội vào lớp màng chắn.
Lớp khiên mỏng manh ấy thậm chí chẳng thèm xước lấy một vệt, mũi tên nước vỡ tan tành thành một vũng nước trút xuống phía trước xe lăn.
Lâu Trấn thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Anh quay sang nhìn ba người Lý Pháp thì thấy họ vẫn bình chân như vại, việc ai nấy làm, chẳng hề có chút gì gọi là lo lắng.
Quý Dã liếc Lâu Trấn, nhàn nhạt giải thích một câu: "Cậu cứ yên tâm. Khi La Lê ngồi trên cái xe lăn đó, cô ấy là phiên bản phòng thủ bất hoại. Thậm chí bọn mình có bị thương thì cô ấy vẫn lông tóc không tổn hao gì."
Nghe xong, Lâu Trấn tiến lại gần Quý Dã, vừa tóm cá vừa hỏi: "Cậu nói vậy là ý gì?"
Quý Dã liền tường thuật cặn kẽ mọi chuyện về chiếc xe lăn thần thánh của La Lê cho anh nghe.
Lâu Trấn nhất thời cạn lời, chẳng biết nên dùng từ gì để diễn tả cảm xúc của mình lúc này. Túm cái quần lại, anh phải định nghĩa lại về La Lê: Tuy sức chiến đấu chỉ là một con số không tròn trĩnh, nhưng sức phòng thủ của "con số không" này lại mạnh đến mức phá đảo thế giới ảo!
La Lê nào biết trong đầu Lâu Trấn đang có suy nghĩ gì. Cô chỉ nhìn con cua to gan dám tấn công mình rồi cười gằn một tiếng. Nháy mắt, La Lê điều khiển xe lăn lao thẳng vào phần thân đang ngoi lên khỏi mặt nước của nó.
Rầm!
Một âm thanh nặng nề vang lên.
Ngay cả khi chân còn chưa chạm nước, La Lê đã tông một cú trời giáng, hất tung phần mai của con cua đang lộ diện.
Chiếc xe lăn mang theo mảnh mai cua văng ra xa một đoạn rồi mới lộn vòng quay lại. Cái mai cua thì thực hiện một cú rơi tự do, đáp thẳng xuống một dải cát nhỏ nằm trơ trọi giữa đầm nước.
Còn tại vị trí cũ của con cua, nước đục ngầu. Dưới đáy nước, một con cua mất mai cũng đang nằm thẳng cẳng, mất mạng.
Từ trên cao, La Lê nhìn xuống đáy nước, ánh mắt sáng rỡ. Cô vội vã đi tìm Quý Dã và kéo anh lại chỗ đó.
La Lê chỉ xuống con cua còn lại một nửa dưới nước, bảo: "Anh nhìn cái này đi."
Quý Dã nãy giờ chứng kiến pha đâm cua điệu nghệ của La Lê, cứ đinh ninh cô muốn anh nhặt xác con cua lên. Anh liền nói: "Đây là cua cấp 3 đấy. Dù thịt có bị ngâm nước sông thì cũng chẳng hề hấn gì, để tôi vớt nó lên."
Nghe thế, La Lê biết ngay Quý Dã đã hiểu sai ý. Cô vội xua tay: "Tôi không bảo anh vớt nó lên đâu. Ý tôi là, cái này chẳng phải là mồi nhử tự nhiên tuyệt vời sao? Anh rắc thêm ít linh nhũ vào đó, xem có dụ được đàn cá tới không."
Đôi mắt Quý Dã sáng lên như đèn pha. Anh móc ra một viên Sâm Ngọc 20 năm tuổi, nhưng rồi lại tiếc rẻ cất vào, quay sang La Lê đề nghị: "Cô chẳng phải có mấy viên ít tuổi hơn sao? Bọn mình dùng loại đó đi."
La Lê lại nghĩ hoàn toàn ngược lại. Cô không những không lấy Sâm Ngọc của mình ra, mà còn nhìn chằm chằm Quý Dã, nói: "Không cần loại ít tuổi đâu. Chỗ anh chẳng phải có một viên 30 năm tuổi sao? Dùng viên đó đi!"
Quý Dã hết hồn, ôm khư khư cái nhẫn không gian, lắc đầu lia lịa: "Cô điên à? Bọn mình có mỗi một viên, thế mà cô định dùng nó để cho cá ăn?"
Thấy Quý Dã ôm của bo bo như giữ vàng, La Lê vẫn không từ bỏ ý định. Chủ yếu là do cô quá tò mò. Cô muốn biết xem viên Sâm Ngọc 30 năm tuổi này có thể dụ được thứ gì. Liệu có lôi kéo được một đàn cá tôm khổng lồ hơn, giúp bọn họ phất lên trong một đêm hay không.
"Thế này là ổn rồi. Cái quả cầu này không cản được mùi hương của Sâm Ngọc lan ra đâu." Nói xong, Quý Dã chuồn lẹ như sợ La Lê sẽ đổi ý mà tiếp tục càm ràm.
La Lê nhìn nửa con cua và quả cầu kim loại, tặc lưỡi: Thôi thì cứ thế vậy.
Sau đó, xe lăn kích hoạt chế độ phòng ngự tứ phía tối đa. La Lê lại chìm vào trạng thái tu luyện tĩnh tâm.
Lòng không tạp niệm, mọi động tĩnh xung quanh đều nằm gọn trong lòng bàn tay.
Chỉ một chốc sau khi thả Sâm Ngọc xuống nước, những sinh vật dưới nước đang bơi xuôi dòng từ thượng nguồn bỗng khựng lại, không tiếp tục trôi xuống nữa mà chuyển hướng bơi dần về phía cái xác cua.
Ở phía hạ lưu cách đó không xa, một số thủy sản cũng bơi ngược dòng, hướng về phía nửa con cua nọ.
Ngay cả những sinh vật ở một nhánh sông khác, cách nhánh sông bên này một dải cát, cũng rục rịch đổ về bờ sông có nửa con cua đang án ngữ. Một số tôm cua thậm chí còn trồi lên mặt nước, bò qua dải cát để tiến về phía nhánh sông bên này...
Bắt được những biến động này, La Lê thoát khỏi trạng thái tu luyện, điều khiển xe lăn lùi ra xa để nhường chỗ trống cho nhóm Lý Pháp và Lâu Trấn hành động.
Lâu Trấn lại lôi chiếc lưới đánh cá Hồn khí cấp 4 ra, lắp Hồn tinh vào và chà xát hai tay chờ đợi.
Chỉ cần cá tôm tụ tập thêm chút nữa là anh sẽ quăng lưới.
Nhóm Lý Pháp nín thở theo dõi đàn cá, trong khi La Lê lùi về bờ và lại chìm vào trạng thái tu luyện vô thức, tiếp tục "bật radar" theo dõi mọi động tĩnh xung quanh.
Một lát sau, Lâu Trấn nhắm đúng thời cơ vàng, dứt khoát quăng lưới. Rất nhanh, một mẻ đầy ắp toàn cá tôm cấp 3 được kéo lên.
Bốn người hớn hở như bắt được vàng: "Toàn là hàng cấp 3, mà có vẻ đều là loại thức tỉnh Hồn Kỹ cả!"
Chẳng thèm nói nhiều, cả bốn xắn tay áo bắt đầu công cuộc gỡ cá. Lúc này, họ chỉ hận không thể mọc thêm tám cái tay để làm việc cho kịp.
Trong lúc bọn họ hì hục gỡ cá khỏi lưới, khu vực nửa con cua dưới sông đã lại bị thủy sản cấp 3 bao vây kín đặc. Còn lũ tôm cá tép riu cấp 1, cấp 2 thì dạt hết ra ngoài, lượn lờ vòng ngoài.
Nhìn đám thủy sản đông nghìn nghịt dưới sông, rồi lại nhìn hơn nửa mẻ cá vẫn còn nằm trong lưới, Lý Pháp đưa ra quyết định: "Ít người quá, làm việc chập chạp thật. Lâu Trấn, đội của cậu hôm qua đâu rồi? Gọi họ qua đây đi."
Quý Dã và Ngô Tích đang mải miết gỡ cá, nghe Lý Pháp nói vậy thì gật gù tán thành cả hai tay.
Lâu Trấn chẳng chần chừ, lập tức mở thiết bị liên lạc, hối thúc những người đang hì hục cày xới mặt đất tìm Sâm Ngọc mau chóng chạy tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



