Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từ Mạt Thế Xuyên Vào Niên Đại Văn, Ta Dùng Dị Năng Trồng Trọt Làm Giàu Chương 8: Xuống Nông Thôn

Cài Đặt

Chương 8: Xuống Nông Thôn

Sau khi dọn dẹp xong chén bát, mẹ Chu không kìm lòng được mà vào phòng tìm Chu Duệ.

Vừa bước vào, bà thấy Chu Duệ đang thu dọn đồ đạc.

"Duệ Duệ, con..."

Chu Duệ nghe nhưng không đáp, cô ngó lơ chỉ tiếp tục sắp xếp quần áo của mình.

Từ ký ức của nguyên chủ, Chu Duệ biết rằng nguyên chủ không muốn xuống nông thôn vì những người đi trước đều không quay về.

Hộ khẩu của họ bị chuyển hết xuống nông thôn, từ dân thành phố trở thành dân quê.

Đây không chỉ là sự thay đổi về thân phận mà còn là sự thay đổi về môi trường sống—từ người ăn lương thực mua ở thành phố, biến thành người phải cày bừa kiếm ăn trên ruộng đồng, điều này nguyên chủ không tài nào chấp nhận được.

Nhưng đối với Chu Duệ, những điều trong ký ức của nguyên chủ lại chính là điều cô khao khát.

Chính vì nhìn thấu ký ức này, Chu Duệ quyết định sẽ xuống nông thôn.

Những người ở đây sống rất vất vả, cuộc sống phụ thuộc hoàn toàn vào thiên nhiên.

Nếu thời tiết thuận lợi, mùa màng sẽ bội thu.

Nhưng nếu trời không thuận, họ sẽ chẳng thu hoạch được bao nhiêu lương thực cho bản thân.

Những điều đó, trong mắt Chu Duệ, không có gì đáng lo cả.

Thiếu lương thực thì có thể trồng thêm nhưng nếu mất mạng thì thật sự là mất hết.

Trong tận thế, cô sống trong nỗi sợ hãi, lần nào rời căn cứ cũng phải trang bị đầy đủ vì lo gặp phải cơn bão thây ma.

Dù cô rất cẩn thận, cuối cùng vẫn không thể thoát chết giữa bầy thây ma.

Nơi này thì khác, chỉ vài ngày ở đây, cô đã nhận ra rõ sự khác biệt.

Điều quan trọng nhất là không có những thây ma đáng sợ đó.

Hơn nữa, dị năng hệ Mộc của cô cũng đã theo cô đến đây.

Người thành phố không trồng trọt, chẳng có cơ hội để cô phát huy khả năng dị năng của mình.

Thà xuống nông thôn còn hơn.

Nghĩ vậy, cô thu dọn đồ đạc với tâm trạng phấn chấn hẳn.

Thấy Chu Duệ không thèm để ý đến mình, mẹ Chu như bị đả kích nặng nề, bà ôm ngực rồi ngồi xuống mép giường nhìn Chu Duệ.

"Duệ Duệ, có phải con vẫn còn giận mẹ không?"

"Không." Chu Duệ lắc đầu. *Mẹ đoán xem*

Giận bà làm gì?

Đối với Chu Duệ, nếu không phải vì thân xác này thì cô và bà vốn chẳng có chút quan hệ nào.

Thậm chí, hình ảnh của những người khác trong nhà họ Chu cũng chỉ tồn tại trong ký ức của nguyên chủ.

Suy nghĩ của Chu Duệ, mẹ cô không thể hiểu. Thấy con gái có vẻ không bận tâm, bà càng đau lòng hơn.

"Duệ Duệ, mẹ cũng chẳng còn cách nào khác. Em trai con là gốc rễ của gia đình, nó không thể xuống nông thôn. Mẹ biết điều này khiến con ấm ức nhưng con phải hiểu cho mẹ, mẹ cũng không dễ dàng gì mới có được ngày hôm nay."

Trước những lời lẽ đầy xúc động của mẹ, Chu Duệ không có phản ứng gì.

Thực ra không hẳn là không phản ứng, cô chỉ thấy ngạc nhiên—ngạc nhiên vì sao lại có người mềm yếu đến vậy. Bị bà nội nhà họ Chu mắng như vậy mà bà vẫn có thể nhịn nhục?

Chu Duệ không hiểu, cô chỉ biết rằng trong thế giới tận thế những người như vậy sẽ không thể sống sót.

Cô đã thu dọn xong hành lý, chỉ còn đợi giờ xuất phát.

Nhưng đối với Chu Duệ, đó là chuyện sau này.

Hiện giờ cô chỉ băn khoăn về cái bọc hành lý to đùng này.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc