Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Từ Mạt Thế Xuyên Vào Niên Đại Văn, Ta Dùng Dị Năng Trồng Trọt Làm Giàu Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Chu Duệ không biết giải thích thế nào chỉ mỉm cười không nói gì.

Vả lại, cô vừa lấy được tiền từ nhà, nếu chọn nơi gần quá, lỡ có chuyện xảy ra, cô lại phải đứng ra giải quyết thì phiền phức.

Cô không muốn vướng vào cái gia đình rắc rối đó.

Thấy cô như vậy, Hứa Xuân Mai vừa giận vừa bất lực, thở dài: "Rồi cậu sẽ hối hận thôi."

Khi Chu Duệ về nhà, bên cục Nông vụ đã biết cô tự nguyện đăng ký, lãnh đạo còn khen ngợi Chu Thủ Dân.

Gương mặt u ám của ông bấy lâu nay cuối cùng cũng giãn ra, ông còn bảo mẹ Chu nấu mấy món ngon.

Nhưng khi thấy Chu Duệ, sắc mặt ông vẫn không khá hơn là bao.

Ông cho rằng đứa con gái này quá ngang bướng, dám uy hiếp ông – một người cha, đúng là thách thức quyền uy của ông.

Chu Mai cũng mắng cô vài câu. Chu Duệ vừa cầm đũa lên đã đặt xuống, nói: "Anh cả, chị hai, hai người đều có việc làm rồi, chẳng lẽ không giúp đỡ cô em gái này? Hai người nỡ lòng nào để em xuống nông thôn chịu khổ sao?"

"Một trăm."

Hai anh chị mặt mày tái mét, bấm bụng đưa tiền cho Chu Duệ.

Sắc mặt bà cụ Chu càng khó coi hơn:

"Con gái xuống nông thôn, cần gì nhiều tiền như vậy?"

"Haizz, con bị gia đình làm tổn thương đến mức này, lại còn phải một thân một mình xuống nông thôn, không mang nhiều tiền theo, nhỡ xảy ra chuyện thì sao mà sống nổi.”

“Bà nội ơi, bà có muốn hỗ trợ con chút gì không?"

"Tao không có tiền." Bà cụ mặt mày khó chịu, không muốn nói thêm với Chu Duệ, sợ rằng nếu nói nữa tiền trong túi bà cũng không giữ được.

Con bé này sau khi ngã cầu thang hình đầu không còn bình thường như trước đây, thậm chí nó còn miết nói móc, đe dọa người khác nữa.

Lấy được tiền, Chu Duệ chẳng hứng thú với cuộc trò chuyện trên bàn ăn, cô chỉ cúi đầu ăn cơm tay gắp đồ ăn lia lịa.

Cô cảm thấy đồ ăn ở đây ngon vô cùng.

Ở thế giới tận thế, họ rất hiếm khi được ăn uống đầy đủ, phần lớn thời gian chỉ có thể uống chất dinh dưỡng để bổ sung năng lượng.

Ngay cả khi được ăn bữa cơm đàng hoàng, nó cũng không ngon như ở đây.

Khi cô gắp miếng thịt cuối cùng vào miệng, bảo bối của bà cụ Chu, đứa em trai út Chu Tiểu Bảo, không chịu nổi nữa.

"Chị ăn hết thịt rồi, tôi ăn gì?" Chu Tiểu Bảo ném đũa, bĩu môi, không chịu ăn nữa.

Thấy cậu bé không vui, bà cụ vội dỗ dành vừa dỗ vừa chửi Chu Duệ.

"Đúng là đồ gây rắc rối, có mày trong nhà thì chẳng bao giờ yên ổn, chẳng phải là sao chổi chuyển kiếp à."

Miệng bà cụ không ngừng lẩm bẩm, càng nói, mặt mẹ Chu càng tái mét nhưng Chu Duệ chẳng hề bận tâm, cứ thế ăn hết đĩa thức ăn cuối cùng.

"Con gái thì ăn nhiều làm gì, lại không làm việc, bảo đi xuống nông thôn thì như thể lấy mạng của nó, còn dám đòi tiền tao nữa chứ."

Lời của bà cụ Chu, Chu Duệ coi như gió thoảng, ăn xong cô liền rời khỏi bàn và đi vào phòng.

Cô càng thản nhiên, bà cụ càng giận, quay lại chỉ tay vào mặt mẹ Chu mà mắng.

"Xem đi, xem con gái tốt mà cô dạy dỗ ra đấy, như vậy là ra thể thống gì?”

“May mà nó đi xuống nông thôn rồi, chứ còn ở lại đây thì nhà họ Chu chúng ta mất mặt vì nó mất!"

Mẹ Chu vốn đã rất xấu hổ, lại thêm chị hai bên cạnh châm dầu vào lửa, trong lòng càng trách móc Chu Duệ hơn, cảm thấy con gái mình quá không hiểu chuyện, lớn rồi mà chẳng hề biết nghĩ cho mẹ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc