"Đúng thế, A Duệ, lần này anh cũng không giúp em nữa. Em không muốn đi xuống nông thôn nhưng cũng không thể ra tay với bà nội."
Anh cả Chu Hải cũng bước tới, hai người một bên trái, một bên phải đỡ bà cụ ngồi xuống ghế.
Chu Duệ vốn định bước tới đỡ bà cụ nhưng người khác đã làm trước, còn chính nghĩa chỉ trích cô.
Cô khẽ cười, nói:
"Anh cả, chị hai, hai người hiếu thảo như vậy, đúng lúc nhà mình đang gặp chuyện.”
“Rõ ràng là có người phải đi xuống nông thôn mới giải quyết được. Hiện giờ em không muốn đi, chi bằng hai người nhường lại công việc cho em để em ở lại, còn hai người thì đi làm thanh niên trí thức nhé^^!"
Nghe vậy, Chu Hải và Chu Mai đều ngẩn ra.
Họ không tin được rằng cô em gái bình thường ít nói nay lại đột ngột đáp trả họ.
Nghĩ lại lời cô nói, cả hai đều không vui.
Công việc mà họ vất vả có được, chẳng lẽ lại nhường đi dễ dàng như thế? Làm sao họ có thể cam lòng?
"Ý em là gì?" Chu Mai cau mày hỏi.
"Ý gì à? Em nói chưa đủ rõ sao? Chính là nghĩa đen đấy." Chu Duệ nhún vai.
Cô có một ít ký ức của nguyên chủ, dù không rõ ràng nhưng cô vẫn có thể nhận ra rằng cái chết của nguyên chủ có liên quan đến tất cả mọi người trong nhà này.
Chỉ có một suất công việc, nguyên chủ vẫn mong rằng cha mẹ sẽ công bằng, thậm chí còn đồng ý bốc thăm để quyết định người nào bốc phải thì cô cũng không phản đối.
Nhưng họ lại không nghĩ thế.
Ngay từ khi có được suất công việc đó, cha Chu đã quyết định cho đứa con trai út và hoàn toàn không nghĩ đến con gái mình.
Nguyên chủ đau lòng muốn tâm sự với chị gái, nghĩ rằng chị sẽ hiểu mình ai ngờ Chu Mai lại khuyên cô đi xuống nông thôn luôn.
Cả nhà đều cho rằng Chu Duệ đi là lẽ đương nhiên.
Chính thái độ đó đã kích thích tâm lý phản kháng của nguyên chủ, khiến ‘cô ấy’ thà chết chứ không chịu đi.
Việc này không thể trách ‘cô ấy’ quá kích động. Chính sách thanh niên trí thức lên núi xuống nông thôn đã được thực hiện nhiều năm.
Những người đầu tiên hăng hái tham gia đều là những người tích cực hưởng ứng.
Nhưng theo thời gian, những người này càng ngày càng vô vọng trong việc trở về thành phố, khiến thế hệ sau dần tỏ ra chống đối với việc xuống nông thôn.
Xuống nông thôn không chỉ là đưa người đi mà còn chuyển cả hộ khẩu. Nếu không trở về được, đồng nghĩa với việc họ sẽ phải ở lại nông thôn mãi mãi.
Họ tìm mọi cách ở lại thành phố không muốn xuống nông thôn. Nhưng công việc trong thành phố có hạn, người già chưa nghỉ hưu thì người trẻ không có việc thìlàm gì còn chỗ cho họ.
"Bác gái, bác có việc gì sao?" Chu Duệ dựa vào chút ký ức mơ hồ của mình mà gọi người.
Cha Chu thấy mấy người đứng trước cửa, sắc mặt càng thêm đen.
Bà cụ Chu hít một hơi thật sâu, định bước tới nhưng bác gái kia đã lên tiếng trước.
"Tôi nghe thấy nhà cô có tiếng động, Duệ à, có phải cháu lại đang cãi nhau với gia đình không?"
"Mã Quế Phương, chuyện này liên quan gì đến bà? Bà dựa vào cửa nhà tôi nghe lén làm gì?"
"Ta đâu có nghe lén, rõ ràng là..." Mã Quế Phương đảo mắt, nhìn chằm chằm vào Chu Duệ bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
