Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô hiện tại chính là cô chị trong cặp sinh đôi đó.
Theo chính sách, những gia đình có nhiều con chỉ cần để lại một người, những người khác sẽ phải đi. Gia đình có bốn đứa con, tất nhiên sẽ có người phải đi.
Nguyên chủ có anh trai, chị gái và em trai, theo lẽ thường thì đến lượt cô là không lớn.
Nhất là sau khi anh trai và chị gái tốt nghiệp cấp ba, bố mẹ tìm cách lo cho họ một công việc ổn định.
Dù chỉ là công việc tạm thời nhưng chỉ cần có đơn vị nhận, họ sẽ không phải đi xuống nông thôn làm thanh niên tri thức.
Đến lượt nguyên chủ, lẽ ra cũng là như vậy nhưng cô quên mất rằng mình có một người em trai sinh đôi. Việc tìm việc làm không dễ dàng, bố mẹ đã tốn không ít công sức mới tìm được một công việc tạm thời cho cậu ta.
Nhà có hai đứa con mà chỉ có một công việc, vậy chắc chắn sẽ có một người phải đi xuống nông thôn.
Theo ý của gia đình, họ muốn cô đi.
Nhưng nguyên chủ lại không đồng ý cho nên mới có câu chuyện, vì quá kích động ‘Nguyên chủ’ ngã từ cầu thang xuống, đập đầu và mất mạng.
Nghĩ đến đây, Chu Duệ không khỏi đưa tay ấn vào trán. Cô đến đây, chẳng lẽ nguyên chủ đã đến thế giới tận thế?
Nếu đúng vậy thì thật phiền phức.
Khi cô đến là lúc đại dịch thây ma bùng nổ. Nếu nguyên chủ đến đó, kết cục chắc cũng không tốt đẹp gì.
Tấm rèm bỗng bị vén lên, ánh sáng tràn vào làm chói mắt cô.
Chu Duệ đã lâu lắm rồi không thấy ánh sáng như vậy, vì trong tận thế ngay cả mặt trời cũng mờ mịt xám xịt.
Ánh sáng chiếu lên mặt cô, trông cô yếu ớt vô cùng. Nhưng người bước vào là cha Chu (mọi người thích Chu cha hay cha Chu), chẳng mấy bận tâm đến vẻ ngoài của cô, mở miệng đầy giận dữ.
"Ngày mai con đến văn phòng thanh niên trí thức mà báo danh. Lần này xuống nông thôn, con đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi. Đừng có mà giở tính bướng bỉnh nữa. Nếu không, đến một xu ta cũng không có cho con."
Chu Duệ đã quen với ánh sáng, ngẩng đầu đánh giá người đàn ông là "cha" của cô. Khuôn mặt đầy vẻ bất mãn, khóe miệng căng cứng, trông vô cùng tức giận.
Thấy Chu Duệ cứ nhìn chằm chằm mà không nói, cha Chu càng giận hơn, liền quay người bỏ ra ngoài.
Mẹ Chu lúc nãy còn đang lau nước mắt vì bị bà cụ mắng, vội vàng chạy tới rót cho cha một bát nước, "Ông nó à, có chuyện gì vậy?"
"Còn không phải là chuyện con gái tốt của bà làm ra sao? Giờ cả cơ quan đều đang cười nhạo tôi, thậm chí còn có khả năng kéo tôi khỏi chức trưởng phòng."
"Chuyện, sao mà có chuyện đó được?"
"Sao lại không? Bà nói sao lại không? Bây giờ cả cơ quan ai cũng biết con gái Chu Thủ Dân để không phải xuống nông thôn mà đòi sống đòi chết, giờ ai cũng nói ra nói vào, đến cả trưởng phòng cũng đã gọi tôi nói chuyện rồi."
"Trưởng phòng nói gì?"
"Còn nói gì nữa? Con cái cán bộ mà không tích cực đi đầu thì cán bộ cũng không cần làm nữa."
"Đâu, đâu có thể như vậy?"
Chu Duệ không đề phòng, bị bà kéo suýt ngã.
"Bỏ ra!" Chu Duệ phản ứng nhanh, liền hất bà cụ ra, thậm chí còn khiến bà ấy ngã xuống đất.
Cảnh tượng này khiến những người còn lại trong nhà sững sờ.
Người đầu tiên phản ứng là chị hai Chu Mai.
"Chu Duệ, em lại lên cơn à? Sao em đẩy bà nội thế hả?" Chu Mai vội chạy tới đỡ bà cụ dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






