Trong khi đó, Hạ Mỹ Linh đã cầm rìu đi vào phòng trong. Cô bước thẳng tới tủ đựng tiền và sổ hộ khẩu của ông bà, không nói không rằng, giơ rìu lên bổ mạnh vào ổ khóa, thành thục phá hỏng như đã quen tay từ trước.
Bên ngoài, Lâm lão thái nghe tiếng rầm rầm thì lập tức gào lên:
“Có người cướp của đây! Hạ Mỹ Linh ăn trộm tiền đấy!”
Hạ Mỹ Linh vẫn không thèm để tâm, tiếp tục lục tìm trong tủ. Cuối cùng, từ bên trong đống chăn mới trắng tinh trên giường, cô lôi ra một hộp gỗ nhỏ. Vừa mở nắp ra, đập vào mắt là từng xấp tiền giấy được gấp ngay ngắn, chất đầy kín hộp. Ước chừng phải có hơn một trăm đồng. Ngoài ra còn có cả loạt giấy báo chuyển tiền và hóa đơn nhận tiền từ bưu cục, ghi rõ từng lần Lâm Kiến Quân gửi tiền về mấy năm qua.
Tất cả số tiền này vốn dĩ là do Lâm Kiến Quân gửi về cho cha mẹ. Họ lúc nào cũng nói với hàng xóm rằng tháng nào con trai cũng chu cấp đều đặn để cả nhà chi tiêu. Nhưng thực tế, mẹ con Hạ Mỹ Linh chưa từng được thấy một xu.
Cô khẽ chỉnh lại một vài con số trên phiếu chuyển tiền, làm nổi bật tổng số tiền được gửi, khoảng hơn hai trăm đồng. Với bằng chứng rõ ràng thế này, ai cũng phải công nhận đây là tiền của chồng cô gửi về, cô hoàn toàn có quyền quyết định.
Lâm lão thái nghe thấy tiếng phá khóa, muốn lao vào nhưng lại bị Đại Xuyên và Tiểu Xuyên giữ chặt. Bà ta tức đến mức rít gào:
Ngoài hàng rào đã có sẵn một đám hàng xóm tụ tập, lúc này nghe ồn ào thì chẳng khác gì tổ ong vỡ, túa vào sân hóng chuyện, ai nấy đều chỉ trỏ bàn tán.
Ngay cả Anh Tử, con dâu cả đang nằm tĩnh dưỡng trong phòng cũng ôm bụng bầu mà lê vào sân. Nhìn thấy mẹ chồng dám lôi tiền từ phòng bà nội ra, mặt cô lập tức trắng bệch.
Tiếng người ồn ào, sân nhỏ hỗn loạn. Nhưng đầu óc Hạ Mỹ Linh lại tỉnh táo lạ thường.
Kiếp trước, sau khi chết, linh hồn cô không tan ngay mà trôi dạt trong nhân gian một thời gian dài. Cô đã chứng kiến nhiều chuyện mà lúc sống chưa từng thấy, học được bao điều chưa từng biết. Cô không còn là người đàn bà quê mùa ngu ngơ như xưa nữa.
Bình tĩnh giơ xấp tiền cùng các giấy tờ chứng minh trước mặt mọi người, cô dõng dạc nói:
“Đây là tiền chồng tôi, Lâm Kiến Quân gửi về, tất cả đều có giấy chứng nhận rõ ràng. Tôi là vợ hợp pháp của ông ấy. Đại Xuyên, Tiểu Xuyên và Hương Đào là con ruột của ông ấy. Chúng tôi hoàn toàn có quyền sử dụng số tiền này.”
“Thế nhưng cha mẹ chồng tôi lại tự tiện giấu hết. Không ngại để mọi người chê cười, Lâm Kiến Quân mỗi tháng lương hơn 50 đồng, nhưng ba đứa con tôi chưa từng được học đến nơi đến chốn, vì không có tiền.”
“Chính là vì hai người này lòng dạ sắt đá giấu hết tiền đi. Hôm nay, con dâu cả tôi bị xuất huyết, tôi cầu xin bà nội giúp, bà ấy không những không cho một đồng, còn đẩy tôi đập đầu bất tỉnh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)