“Đại Xuyên, con qua chăm vợ đi, giờ nó phải nằm tĩnh dưỡng đấy.”
Đại Xuyên “Vâng” một tiếng rồi rảo bước đi.
Tiểu Xuyên đứng nhìn Hạ Mỹ Linh, mắt cậu sáng lấp lánh. Rõ ràng cậu cảm nhận được mẹ đã thay đổi, thay đổi rất nhiều.
“Tiểu Xuyên, sao giờ này Hương Đào vẫn chưa về? Con đi tìm con bé xem.”
Hương Đào chỉ học hết lớp sáu, thi trượt cấp hai nên nghỉ học ở nhà, phụ cha mẹ làm nông. Sau này, con bé lên thành phố làm công, tính tình ngây thơ, chẳng hiểu sự đời, bị con trai của Đinh Diễm Mai dụ dỗ. Khi đó, toàn bộ sự chú ý của Hạ Mỹ Linh đều đổ dồn vào chuyện mờ ám giữa Lâm Kiến Quân và Đinh Diễm Mai, hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của Hương Đào. Mãi đến một hôm, cô phát hiện bụng con bé đã to, lúc đó mới biết nó bị Hồ Hạo lừa.
Hạ Mỹ Linh không còn cách nào khác, đành cắn răng đến nhà đòi Hồ Hạo chịu trách nhiệm. Nào ngờ, gã kia lại âm thầm dụ Hương Đào đi phá thai. Kết quả, Hương Đào vì mất máu quá nhiều mà chết.
Nghĩ đến đây, tim Hạ Mỹ Linh lại thắt lại một nhịp.
Đứa con gái bé bỏng, ngoan ngoãn của cô, cuối cùng lại bị Hồ Hạo hại chết. Tất cả là lỗi của cô. Cô không dạy con biết phân biệt tốt xấu, cũng không nhận ra điều gì bất thường ngay từ đầu.
Tiểu Xuyên gật đầu, đáp một tiếng rồi ra ngoài.
Hai ông bà già kia thì vẫn ngồi yên trong phòng, lặng lẽ chẳng hé răng. Có lẽ bị màn nổi đóa bất ngờ của Hạ Mỹ Linh dọa sợ, thêm nữa là giờ cô còn có hai đứa con trai cao lớn khỏe mạnh bên cạnh, muốn xử đẹp hai người họ cũng chẳng khó. Chẳng qua, trước đây Hạ Mỹ Linh chưa từng nghĩ tới chuyện đó mà thôi.
Giờ đang là tháng Tám, chính giữa mùa thu, đồng ruộng nhuộm màu vàng óng. Ngô ngoài ruộng, lúa ngoài đồng đều đã chín rộ.
Hạ Mỹ Linh đứng bên bờ ruộng, nhìn cánh đồng ngô vàng úa trải dài trước mắt. Bắp ngô trĩu nặng đung đưa trên thân, vụ này đúng là được mùa. Ngay cả bông lúa ngoài ruộng cũng căng mẩy, chắc hạt.
Nhà của bác cả Lâm Lão Vạn đang thu hoạch ở thửa ruộng sát bên. Cả nhà cặm cụi làm dưới nắng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng trên mặt lại chẳng thấy bao nhiêu niềm vui.
Cũng thật lạ, đất hai nhà liền kề nhau, nhưng ngô nhà Hạ Mỹ Linh thì to đẹp, còn nhà kia thu hoạch chẳng được bao nhiêu.
Hạ Mỹ Linh bước đến gần, gọi một tiếng: “Bác cả!”
Lâm Lão Vạn mặt mày đen đúa, gò má nhô cao, nét mặt chẳng có chút thật thà chất phác của dân làm ruộng. Ông ta vốn là người cứng đầu, tính khí nóng nảy. Nhà có bốn anh em, lại đoàn kết, nên trong làng chẳng ai dám đụng tới. Trước đây, ông ta từng đánh cha chồng cô một trận nhừ tử, từ đó hai nhà không mấy qua lại.
Nhưng Hạ Mỹ Linh tính tình dịu dàng, ngày thường vẫn chào ông ta một tiếng khi gặp mặt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
