Cô nhân cơ hội cúi đầu nói với hàng xóm: “Thật ngại quá, vì chuyện trong nhà tôi mà cứ làm phiền mọi người mãi. Ai cũng còn đồng còn ruộng, việc làm đầy đó, đừng vì nhà tôi mà mất thời gian.”
Hàng xóm nhao nhao an ủi: “Mỹ Linh, cả làng này ai chẳng biết cô là cô con dâu tốt? Cha mẹ chồng cô mới là người quá đáng...”
Nói dăm câu vài lời, rồi ai nấy cũng dần tản đi.
Bà Lâm thì giận đến run người, cắm đầu chạy thẳng về phía gian nhà phía tây nơi gia đình con trai ở. Đẩy cửa bước vào, vừa thấy cảnh trong phòng, bà ta như muốn trợn mắt, té ngửa.
Ông Lâm đang bị đè chặt trên giường, hai tay bị cột lại, miệng thì bị Tiểu Xuyên bịt kín!
“Đồ trời đánh!”
Bà Lâm hét toáng như sấm nổ, nhưng vì trong ngày đã la hét quá nhiều, hàng xóm không còn ai mặn mà hóng chuyện nữa, chẳng ai thèm quay lại xem.
Tiểu Xuyên thả tay ra, quay sang ông Lâm cười toe toét: “Ông ơi, con đọc sách thấy bảo là đau thì đừng la, càng la càng đau. Con đang giúp ông bớt đau đấy, ông xem con có hiếu chưa!”
Ông Lâm trợn trừng mắt, tay run run chỉ về phía hai đứa cháu: “Bọn... bọn bây...!”
“Đừng giận mà ông, càng giận thì càng dễ đau hơn.” Tiểu Xuyên vẫn cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến đáng sợ.
Suốt những năm qua, mẹ cậu gồng gánh tất cả. Ông bà thì chẳng đụng tay làm gì, coi mẹ cậu như người ở, thậm chí còn chưa từng quan tâm đến các con các cháu. Với Tiểu Xuyên, tình thân dành cho ông bà đã cạn sạch từ cái ngày mẹ cậu quỳ gối van xin cho cậu tiền đóng học mà vẫn bị từ chối phũ phàng.
Cậu vốn biết rõ Lâm Kiến Quân thỉnh thoảng vẫn gửi tiền về. Một bạn học của cậu có cha làm ở bưu điện, từng nói với cậu rằng ông Lâm hay lui tới nhận tiền lắm.
Lúc nghe thấy tiếng mẹ ở ngoài viện đang “kêu cứu ngược”, Tiểu Xuyên lập tức hiểu ý. Cậu kéo Đại Xuyên cùng nhau lôi ông Lâm vào trong nhà giấu đi.
Vừa nghe tiếng mở cổng, ông Lâm đã định la lên cầu cứu. Nhưng Tiểu Xuyên phản xạ cực nhanh, lập tức bịt chặt miệng ông ta lại.
Cậu không thể hiểu nổi, tại sao ông bà lại nhẫn tâm như vậy, rõ ràng bọn họ là cháu ruột cơ mà?
Còn Hạ Mỹ Linh thì lại quá rõ nguyên nhân.
Lâm Kiến Quân từng lừa cha mẹ mình. Hắn bảo rằng đã có vợ khác ở thành phố, sinh được một trai một gái, đều là “máu mủ cao quý” của dòng họ. Còn Hạ Mỹ Linh chỉ là con đàn bà quê mùa, thấp kém, đến con cái sinh ra cũng bị miệt thị là ngu độn, không ra gì.
Chính vì thế, ông bà Lâm mới khinh thường Đại Xuyên và các cháu, vì trong lòng họ còn có mấy đứa cháu quý giá khác.
Chỉ là... họ không hề biết, cái đám “con cháu thành phố” mà Lâm Kiến Quân khoe khoang, thực ra chỉ là con riêng của người phụ nữ khác. Không đứa nào liên quan tới họ Lâm!
Hạ Mỹ Linh khẽ cười, nụ cười lạnh như băng.
Cô thật sự rất mong chờ cái ngày ông bà ta biết được sự thật, không biết lúc đó sắc mặt họ sẽ ra sao.
Ông Lâm tức đến mức môi tím tái, run rẩy không nói thành lời. Bà Lâm thì chẳng gồng nổi nữa, ngồi bệt xuống đất, ôm mặt gào khóc. Vừa khóc vừa rủa, vừa mắng Mỹ Linh, vừa mắng lũ trẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
