Quyết Ý Đi Theo
Nỗi hoảng sợ và hoang mang trong lòng Kiều Mính Mính rốt cuộc cũng vơi đi đôi chút, cô thấy sống mũi cay cay, mềm mỏng nói: “Đừng sợ đừng sợ, mẹ không sao đâu.” Cô không thể xảy ra chuyện gì được, nếu không con cô biết phải làm sao?
“Mẹ phải ngoan ngoãn tiêm, uống thuốc, không được sợ đau đâu nhé.” Cậu bé con lúc này nước mắt nước mũi tèm lem, nói chuyện vẫn còn nấc lên từng hồi.
Cậu bé còn quá nhỏ, hôm nay mới vừa tròn ba tuổi, căn bản không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vừa khóc vừa an ủi: “Đi tìm ba, tìm ba về với mẹ.”
Kiều Mính Mính nghe vậy trong lòng đau thắt, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân lên trần nhà trắng toát, cô cũng muốn tìm anh lắm chứ.
Chạng vạng tối.
Ánh hoàng hôn vàng rực xuyên qua cửa kính bệnh viện, Kiều Mính Mính chỉ cảm thấy khung cảnh từng rất ấm áp này giờ đây lại trở nên vô cùng thê lương.
Buổi chiều thím Tần lại đến, kể rằng trong nhà bị lục tung lên, phàm là thứ gì có chút giá trị đều bị khuân đi sạch, chỉ còn lại một khoảng sân tan hoang. Không đúng, ngay cả căn nhà cũng sắp không giữ được nữa, nghe nói sẽ bị tịch thu làm của công.
Nghĩ đến đây, Kiều Mính Mính không kìm được cắn chặt đôi môi trắng bệch, phải làm sao bây giờ, phải làm sao đây? Đầu óc cô rối bời như một mớ bòng bong. Không ai dám dính líu đến chuyện của Cách Ủy Hội, không ai dám đi dò hỏi tin tức.
Thím Tần tốt bụng, mang cho cô một bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân, tiện thể báo một tin.
Bà nói: “Hổ Tử bảo hôm nay trong viện có một đám người ập đến, không lâu sau Tiểu Ninh và thầy giáo của cậu ấy đã bị đưa đi, có người nói thầy giáo của Tiểu Ninh có liên lạc với chuyên gia Liên Xô năm xưa. Cháu đừng vội, Hổ Tử còn nói, trong viện cũng có rất nhiều người đang chạy vạy lo lót cho Tiểu Ninh.”
Hổ Tử chính là cậu con trai út nhà thím Tần, nhờ Ninh Du giới thiệu mới được vào làm ở nhà ăn. Ba của Ninh Du công tác trong viện nhiều năm, để lại không ít mối quan hệ, đoán chừng có thể xoay xở được phần nào.
Nói xong, thím Tần liền rời đi. Kiều Mính Mính nghe xong hơi ngẩn ngơ, rồi sau đó trong lòng chấn động.
Cô bỗng nhớ lại lời Ninh Du nói hôm qua, Ninh Du bảo anh muốn cất một ít tài liệu của thầy giáo vào không gian của cô...
Là vì chuyện này sao, hay là vì chuyện khác? Hơn nữa Ninh Du nhà cô đâu phải người thô tâm đại ý, anh hành sự cẩn trọng, có khi còn lo trước tính sau, hận không thể đi một bước tính ba bước, sao có thể bị người ta nắm thóp được chứ?
Kiều Mính Mính nhịn nước mắt hồi lâu, cuối cùng những giọt lệ cũng lã chã tuôn rơi.
“Khóc cái gì mà khóc!”
Mẹ Kiều bưng hộp cơm vội vã bước vào: “Mau ăn đi, bác sĩ bảo con phải tĩnh tâm tĩnh dưỡng. Người ta bảo thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, con cứ nằm đây mà suy nghĩ lung tung thì cũng vô ích thôi.”
Bà cũng mới đến hồi chiều, nghe tin xong liền chạy vội tới đây. Bà mẹ chồng của con gái cũng đến được một lúc, khóc lóc ỉ ôi, bị bà bực mình đuổi khéo về rồi.
Bà thông gia kia cũng thật là tài ba, con cái xảy ra chuyện thì nói thế nào cũng phải đi dò la tin tức xem sao chứ, ít ra cũng phải thử một chút. Đằng này bà ta chỉ biết ôm mặt khóc lóc không ngừng, con gái tôi khóc, bà làm mẹ chồng cũng khóc, hai mẹ con khóc lóc um sùm, thế sức khỏe con gái tôi tính sao? Nhìn bộ dạng này của con gái, bà thở dài thườn thượt.
Con cái đúng là lũ nợ đời, người khác trốn được, bà có trốn được không? Chẳng phải vẫn phải thu dọn đồ đạc đến chăm sóc, tiện thể...
Tiện thể khuyên nhủ con gái, bảo nó bỏ cái thai trong bụng đi.
Không phải bà làm bà ngoại mà tàn nhẫn, thật sự là bà làm mẹ cũng xót xa cho con gái mình. Ninh Du bặt vô âm tín, kết quả tốt nhất cũng là bị hạ phóng, chẳng lẽ con gái bà còn phải vác bụng bầu đi theo?
Nhân lúc thai còn nhỏ thì bỏ đi, rồi vạch rõ ranh giới, thế chẳng phải tốt cho cả con gái bà và đứa cháu ngoại sao? Cho dù Ninh Du có ở đây, cậu ấy cũng sẽ bảo Mính Mính làm như vậy.
Nhưng cái con ranh con này sống chết không chịu, nói cái gì mà con còn thì mẹ còn, quả thực là hồ đồ, hồ đồ đến cực điểm.
Thật sự tức chết đi được.
Hộp cơm bên trong là cháo trắng, trên lớp cháo đặc sánh phủ hai quả trứng chiên nước tương.
Kiều Mính Mính mắt đỏ hoe, nhìn cậu con trai đang cuộn tròn ngủ say bên cạnh, cắn môi không nói lời nào.
“Con cứ ăn phần con đi, mẹ còn để Hành Hành chịu thiệt được chắc? Thằng bé mệt cả ngày rồi, đợi nó tỉnh mẹ lại đi múc.” Mẹ Kiều suýt nữa thì lườm nguýt, cái đồ oan gia này vẫn còn đang giận dỗi chuyện bà khuyên bỏ thai đây mà.
Kiều Mính Mính lúc này mới cầm thìa lên ăn, bát cháo ấm nóng cùng quả trứng chiên mỡ lợn thơm lừng, rưới thêm chút nước tương và rượu nấu ăn, cuối cùng cũng tiếp thêm chút năng lượng cho cô.
Món ăn ngon ít nhiều cũng an ủi được lòng người, ăn sạch sẽ hộp cơm xong, Kiều Mính Mính rốt cuộc cũng có thể tĩnh tâm lại, suy tính chuyện tương lai.
Mẹ Kiều vừa thu dọn hộp cơm, vừa hỏi cô: “Con muốn giữ lại đứa bé, cũng không muốn vạch rõ ranh giới với Tiểu Ninh, thế con định tính sao đây?”
Đúng vậy, định tính sao bây giờ?
Về nhà họ Kiều ư? Không thể về, trừ phi cô bỏ thai, rồi đăng báo ly hôn, vạch rõ ranh giới với Ninh Du. Nếu không cô mà về thì sẽ liên lụy đến cả nhà họ Kiều, thậm chí là cả gia đình chị cả.
Tự ra ngoài thuê nhà? Không thuê được đâu, đợi hai ngày nữa chuyện của Ninh Du bị định tội, chẳng ai dám mạo hiểm cho cô thuê nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)