Biến Cố Bất Ngờ
Dán hộp giấy, tay nhanh dán một ngày kiếm được một hào, tay chậm một ngày kiếm được nửa hào. Một tháng cặm cụi dán không biết mệt mỏi, kịch kim cũng chỉ kiếm được ba đồng.
Hiện tại ba đồng có thể làm được gì?
Có thể mua được ba cân rưỡi dầu hỏa, mua được bảy cân rưỡi muối ăn, còn có thể mua được hơn ba mươi quả trứng gà.
Nghe thì có vẻ không tồi, nhưng rất nhiều thứ phải có tem phiếu mới mua được cơ.
Chao ôi, Kiều Mính Mính cảm thán một chút về sự thiếu thốn vật chất và mức giá cả cảm động của thời đại này, ngay sau đó dòng suy nghĩ lại bay xa, nghĩ xem nhà mình có nên mua trứng gà không...
Nhà cô ít người, nhưng chi tiêu lại chẳng ít chút nào.
Trên bàn ăn ngày nào cũng phải có món mặn, à, do điều kiện hạn chế nên trứng gà xào mỡ lợn hoặc tóp mỡ xào rau xanh cũng được tính là món mặn. Lại còn mỗi ngày phải đặt sữa bò cho cậu con trai quý hóa, đều là sữa bò tươi nguyên chất không pha nước. Kiều Mính Mính từ trước đến nay không bao giờ bạc đãi bản thân, trong cái thời đại chẳng có gì để bồi bổ dinh dưỡng này, cô cũng đặt luôn cho mình và Ninh Du, rốt cuộc thì sức khỏe vẫn là ưu tiên hàng đầu mà.
Chỉ tính riêng tiền sữa bò, mỗi tháng đã ngốn hơn hai mươi đồng.
Ở đây phải nói rõ một chút, Kiều Mính Mính năm ngoái mới được chuyển chính thức, hiện tại tiền lương là 35 đồng.
Chao ôi, túi tiền của cô không eo hẹp thì ai eo hẹp?
Mỗi tháng mua sữa bò và thức ăn, hơn ba mươi đồng tiền lương của Kiều Mính Mính tiêu sạch sành sanh. Cũng may có 68 đồng tiền lương mỗi tháng của Ninh Du gánh vác, cô mới cảm thấy an ủi phần nào.
Lại thêm thỉnh thoảng sắm sửa vài món đồ lớn như xe đạp, đài radio, cuối cùng là lấp đầy cái tiểu không gian của cô, cho nên mấy năm nay trong nhà thật sự chẳng tích cóp được bao nhiêu tiền.
Vừa đi vừa nghĩ, cô đã sắp về đến nhà.
Đúng lúc này, một trận ồn ào từ xa vọng lại, mỗi lúc một lớn, Kiều Mính Mính còn đang thắc mắc không biết có chuyện gì xảy ra, thì thấy ở khúc quanh có người vội vã chạy tới.
Là ai vậy? Là thím Tần hàng xóm!
Chỉ thấy thím Tần vẻ mặt hốt hoảng, đầu tóc rối bời, suýt chút nữa thì vấp ngã vì đôi giày tuột gót!
“Ôi, thím sao thế ạ?” Kiều Mính Mính vội hỏi.
Thím Tần nhìn thấy Kiều Mính Mính, chân mềm nhũn vịn vào bức tường bên cạnh, hoảng sợ nói: “Tiểu Kiều, nhà cháu, nhà cháu...” Vừa nói bà vừa đưa tay chỉ về phía sau.
Kiều Mính Mính sững sờ: “Nhà cháu làm sao ạ?” Cô bế con trai lên, vội vàng bước tới.
“Nhà cháu có một đám người của Cách Ủy Hội ập đến!”
Lời vừa dứt, sắc mặt Kiều Mính Mính thoắt cái trắng bệch, bước nhanh về phía trước.
Đầu giờ chiều, ánh nắng chói chang, cây cối ven đường bị phơi đến héo rũ, dường như mọi hơi nước đều bị bốc hơi sạch sẽ.
Mặt trời càng lúc càng chói mắt, chỉ cần mở mắt nhìn vạn vật dưới ánh nắng chiếu rọi cũng phải nheo mắt lại mới chịu nổi.
Vì ngoài đường nóng bức, lại đúng vào giờ làm việc, nên lúc này trên đường chẳng có mấy bóng người. Nhưng ở hành lang bệnh viện cách đó không xa, tiếng khóc lóc ồn ào lại vang lên không ngớt.
“Ồn ào cái gì, ai là người nhà của Kiều Mính Mính!”
Giữa lúc mọi người đang hoảng loạn, một nữ bác sĩ từ trong phòng bệnh bước ra. Nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn này, cô nhíu mày.
Thím Tần ôm Hành Hành đang nức nở trong lòng, vội vàng lên tiếng: “Người nhà chưa tới ạ. Bác sĩ ơi, Tiểu Kiều sao rồi, có nghiêm trọng không?” Vừa nãy lúc đưa đến bệnh viện, sắc mặt Tiểu Kiều trắng bệch như tờ giấy, nhìn mà phát hoảng.
Cách đây không lâu, Kiều Mính Mính về đến nhà, nhìn thấy khoảng sân tan hoang, cô trợn trắng mắt rồi ngất lịm đi.
Cú ngất này thật sự nghiêm trọng, đám người đến xét nhà phần lớn là thanh niên trai tráng, không ít người là thanh niên quanh vùng, sợ gây ra án mạng, thấy cảnh tượng đó liền vội vàng thu quân bỏ chạy.
Tuy nói lúc này ai cũng tránh Cách Ủy Hội như tránh tà, nhưng hàng xóm láng giềng bao năm, khoảnh khắc Kiều Mính Mính ngất xỉu, mọi người vẫn tranh thủ từng giây từng phút đưa cô đến bệnh viện.
Đến bệnh viện, đẩy vào phòng cấp cứu kiểm tra mười mấy phút, bác sĩ mới bước ra.
Bác sĩ nhíu mày nói: “Người nhà Kiều Mính Mính chưa tới, chuyện này bảo tôi phải nói thế nào đây?” Cô lật xem hồ sơ bệnh án trên tay, thở dài thông báo: “Cô ấy mang thai 8 tuần rồi, tình trạng không được tốt lắm, phải nằm viện theo dõi ba ngày, mấy ngày tới tuyệt đối không được để cảm xúc kích động mạnh.”
Bộ dạng của thai phụ này rõ ràng là tức giận công tâm, cộng thêm thời tiết nóng nực, may mà đưa đến kịp thời, nếu không thật sự khó nói trước được điều gì.
“Mang thai!” Mọi người kinh hãi.
Đứa trẻ này đến thật không đúng lúc, đúng là nhà dột còn gặp mưa rào!
Trong phòng bệnh.
Kiều Mính Mính hôn mê hơn nửa tiếng rốt cuộc cũng từ từ tỉnh lại, thím Tần đợi cô hoàn toàn tỉnh táo mới rời đi.
Hành Hành cố nén nước mắt, dùng bàn tay nhỏ bé vỗ nhè nhẹ lên cánh tay Kiều Mính Mính, bắt chước dáng vẻ mẹ an ủi cậu bé mỗi khi ốm đau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)