Chuyển ngữ: Mơ
Bạch Tiên Tiên trở về chỗ ở với bước chân nặng nề.
Bạch Tiên Tiên thở dài, cũng lấy lại tinh thần cười với anh: "Có anh ở đây tôi không sợ! Được rồi, anh mau trở về ngủ đi, tôi phải đi hỏi các trưởng lão!"
Trần Lẫm gật gật đầu: "Được." Anh dừng một chút, bỗng nhiên nói rất nhỏ: "Tôi có Wechat rồi."
Bạch Tiên Tiên: "Hả?"
Trần Lẫm hơi cụp mắt xuống: "Các sư huynh bảo tôi đăng ký, là số điện thoại của tôi."
Mắt Bạch Tiên Tiên sáng lên như sao: "Vậy lát nữa tôi sẽ thêm bạn."
Anh gật đầu, nhìn cô đi vào chỗ ở, bên trong truyền ra tiếng trưởng lão mới quay người rời đi.
Chuyện Hạ Vân đã truyền ra, dù sao chuyện lớn như tà vật làm ác không thể giấu, làm cho tất cả mọi người đều có cân nhắc.
Nhưng mà hai vị trưởng lão không ở trong nhóm Wechat Đạo Môn, ở đây cũng không có người quen, vẫn ở trong phòng lật xem kinh thư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

