Chuyển ngữ: Mơ
Bạch Tiên Tiên ở bên ngoài hỏi tất nhiên hai vị trưởng lão cũng nghe thấy, vừa chạy chưa được hai bước, Tam trưởng lão theo ra gọi cô: "Tiên Nhi! Hơn nửa đêm chạy lên núi, con không sợ à?"
Bước chân Bạch Tiên Tiên khựng lại, trong đầu không xóa đi nổi hình ảnh gương mặt mỉm cười quỷ dị nhìn mình của người kia vào buổi sáng.
Sợ thì sợ, chuyện kỳ lạ này không giải quyết, có lẽ cô cũng không ngủ ngon được.
Bạch Tiên Tiên quay đầu vẫy tay: "Có nhiều đạo trưởng ở cùng, con không sợ! Các trưởng lão ngủ trước đi ạ!"
Tam trưởng lão nhìn bóng cô chạy xa, chậc một tiếng, quay đầu kiêu ngạo nói với Nhị trưởng lão: "Thấy không, cái này gọi là trưởng thành."
Nhị trưởng lão mỉm cười.
Người mất tích trong quán, nếu thật sự xảy ra chuyện gì Thái Huyền Quán cũng có trách nhiệm, Vương Dương Đạo đang trấn an mấy người Thần Tiêu Phái thì Linh Minh vội vàng đi tới bên cạnh, trong tay còn cầm một cái la bàn, sắc mặt nghiêm trọng hơn ngày thường.
Vương Dương Đạo vừa nhìn thấy anh lập tức hỏi: "Tính ra không?"
Nửa giờ sau khi Thần Tiêu Phái chạy tới nói không thấy người, Vương Dương Đạo đã vội vã liên hệ Linh Minh, vừa phái người tìm trong đạo quán, vừa hỏi ngày sinh tháng đẻ của Hạ Vân để Linh Minh bói phương hướng.
Giọng điệu Linh Minh nặng nề: "Dẫn người lên núi tìm đi, quẻ tượng không lạc quan lắm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

