Trường Lăng không biết người mặt sắt đã bị mình làm cho kinh hãi đến mấy phen.
Thấy thời gian cấp bách, nàng lập tức ngồi xổm xuống tháo xiềng xích trên tay chân hắn, rồi đi quanh người hắn 2 vòng, cuối cùng đành từ bỏ ý định tháo chiếc thiết diện khô lâu kia ra.
Nàng lấy từ trong bọc một chiếc áo choàng đen đưa cho hắn, nói:
“Ta biết ngươi vẫn chưa tin ta. Nếu còn muốn ra ngoài thì theo ta, còn nếu không muốn, cứ coi như chưa từng nhìn thấy ta. Ta không có khả năng kéo theo một kẻ không có lòng đào tẩu rời khỏi Mộ Vương Bảo.”
Nói xong, Trường Lăng lập tức quay đầu rời khỏi địa lao. Nàng cố tình không nhắc đến Sở Thiên Tố, cũng không cho A Thuyền chút thời gian để suy nghĩ, đánh cược vào bản năng cầu sinh của hắn.
Quả nhiên, người nọ chỉ trầm ngâm trong chốc lát rồi khoác chiếc áo choàng đen lên người, đuổi theo sau. Hai người rẽ trái quẹo phải, rất nhanh đã vòng ra khỏi địa lao, đến trước cổng nhà ngục.
Trường Lăng núp sau cánh cửa quan sát một lúc. Chờ đội tuần tra trên con đường phía trước đi qua, nàng lập tức mở cổng, lao vọt ra ngoài.
Người mặt sắt theo sát phía sau, lúc này mới phát hiện bên cổng có 3 tên lính canh. Một tên ngồi bệt dưới đất như đã ngủ gật.
Hắn theo bản năng siết chặt nắm tay, nhưng nhìn kỹ mới thấy 3 người tuy vẫn đứng, thân thể đều cứng đờ tựa vào tường. Hắn khẽ thở phào.
Theo Trường Lăng bước vào rừng cây, hắn nghe nàng thấp giọng nói:
“Đám lính tuần vừa rồi chưa phát hiện điều gì bất thường. Đợi đến vòng tuần thứ hai, thấy bọn họ vẫn giữ nguyên tư thế ấy, tự nhiên sẽ biết có người vượt ngục.”
Trong lòng người mặt sắt đầy nghi hoặc. Bất kể là thân thủ, hay sự điềm tĩnh của thiếu niên trước mắt đều vượt xa tưởng tượng của hắn.
Hắn hiểu rất rõ mức độ phòng bị của Mộ Vương Bảo. Chỉ dựa vào sức hai người muốn trốn thoát, tuyệt đối không có lấy nửa phần hy vọng. Thế nên hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ đi theo Trường Lăng, muốn xem rốt cuộc nàng còn chuẩn bị hậu chiêu gì.
Nhưng sự thật chứng minh, hắn đã nghĩ quá nhiều.
Trường Lăng dẫn hắn chạy đông trốn tây, vòng vèo suốt một đoạn, cuối cùng đến bờ sông băng dưới chân Nhạn Hồi Sơn, rồi quay sang nói:
“Nhảy xuống đi.”
Người mặt sắt: “...”
Cho nên…bắt hắn đội cái thiết đầu nặng mấy cân này nhảy xuống hồ là có ý gì?
Trường Lăng cởi từng món áo giáp quân phục trên người, chỉ giữ lại bộ võ phục đen bó sát. Nàng lặn xuống nước trước.
Chỉ một lát sau, nàng trồi lên, kéo từ đám rong cỏ ven bờ ra một dãy ván gỗ dài. Những tấm ván được nối với nhau bằng dây thừng, vừa đủ giúp người bám vào để nổi trên mặt nước.
Ánh mắt Trường Lăng khẽ chuyển, nàng nói:
“Xuống đi. Con sông này thông ra ngoài.”
Đúng lúc ấy, phía sau, nơi không xa vang lên một tiếng la chấn động bầu trời:
“Có tù vượt ngục——”
Người mặt sắt biết mình không còn lựa chọn, hắn lập tức không do dự nữa. Trước tiên giấu bộ quân phục Trường Lăng cởi ra vào bụi cây ven bờ, sau đó tung người nhảy xuống dòng sông.
Hai tay hắn nắm chặt dãy ván gỗ để cơ thể không chìm xuống.
Không ngờ sức nổi của mấy tấm ván thật sự đủ nâng hắn lơ lửng dưới mặt nước. Thỉnh thoảng chỉ cần ngoi đầu lên hít một hơi là có thể tiếp tục bơi thêm một đoạn.
Đêm đã khuya. Dưới lòng nước tối đen như mực, năm ngón tay không thấy rõ, hoàn toàn không phân biệt nổi đông tây nam bắc.
Người mặt sắt không biết phải bơi về đâu, chỉ có thể mặc cho Trường Lăng kéo dãy ván dẫn đường phía trước.
Con sông này nhìn qua chẳng khác nào một dòng nội hà nhỏ hẹp. Liếc mắt là có thể thấy tận cuối, hoàn toàn không giống có đường nước uốn lượn thông ra ngoài.
Nhưng cứ thế bơi trong bóng tối một hồi. Đến khi hắn ngoi đầu lên lần nữa, ngoái đầu nhìn lại thì kinh ngạc phát hiện...
Cả ngọn Nhạn Hồi Sơn đã ở phía sau lưng.
“Bên dưới Nhạn Hồi Sơn có một đoạn hang động đá vôi. Nước sông từ đó nối với dòng sông bên ngoài.” Trường Lăng nói:
“Cho nên ta mới bảo, con sông dưới Nhạn Hồi Sơn không phải nội hà.”
Người mặt sắt quay đầu nhìn nàng, trong lòng chấn động. Chỉ e toàn bộ Mộ Vương Bảo cũng chẳng ai biết, bên dưới Nhạn Hồi Sơn lại có một con đường nước bí mật thông ra bên ngoài.
Còn về Trường Lăng, ngay từ lần đầu nghe Sở Thiên Tố nói: “Ta vớt ngươi lên bên dòng sông băng dưới chân Nhạn Hồi Sơn.” Nàng đã đoán được chuyện này.
Bởi vậy khi nói với Sở Thiên Tố về kế hoạch đào thoát, nàng từng hỏi:
“Bà bà, người nghĩ năm đó ta làm sao có thể trôi từ bên ngoài vào được Mộ Vương Bảo?”
Sở Thiên Tố lúc ấy chỉ hận không thể tự cầm kim đâm mình cả trăm nhát.
Đầu xuân tháng 3, nước sông vẫn lạnh buốt thấu xương.
Hai người ngâm mình dưới nước hơn nửa canh giờ, toàn thân đã rét đến tận xương tủy. Đến khi lên được bờ, Trường Lăng cả người tê cứng, vừa bò vừa lết mới đặt chân lên đất liền.
Nàng phải nghỉ hồi lâu mới lảo đảo ngồi dậy, rồi đưa tay về phía hắn, định kéo một phen.
Người mặt sắt vừa định nắm lấy, nhưng vừa ngẩng đầu…Cả người hắn hoàn toàn sững sờ.
Ánh trăng mờ xuyên qua khe mây rơi xuống. Chiếc áo đơn ướt sũng dính sát vào thân thể nàng, đường cong yểu điệu hiện rõ không sót chút nào.
Búi tóc đã bung ra dưới nước, lúc này mái tóc đen mềm mại xõa dài sau lưng. Lớp bùn đen bôi trên mặt đã bị nước cuốn sạch.
Lại càng không hiểu vì sao, một người như thế lại lưu lạc đến Mộ Vương Bảo. Nghĩ đến tối qua mình suýt bóp chết nàng trong địa lao. Hắn lập tức cảm thấy mình không cần lên bờ nữa, cứ ngâm mình trong hồ cả đời mới là phải.
Trường Lăng hoàn toàn không biết dưới lớp thiết diện kia đang trải qua bao nhiêu giằng xé. Thấy hắn đứng ngây ra không nhúc nhích, nàng cũng mặc kệ. Tự mình đứng dậy, đi về phía trước dò xét địa hình.
“Chúng ta đang đứng ở mặt sau Bắc Ngọc Sơn. Mọi con đường lên núi phía trước đều có trọng binh canh giữ. Muốn lên đỉnh, ngoài việc leo vách đá này ra thì không còn cách nào khác.”
Đợi người mặt sắt cũng lên bờ, nàng giơ tay chỉ cây cầu treo bằng dây xích nối giữa Bắc Ngọc Sơn và Lộc Minh Sơn.
“Qua được cây cầu đó mới xem như rời khỏi địa giới Mộ Vương Bảo.”
Người mặt sắt ngẩng đầu nhìn. Trong lòng không khỏi thầm khâm phục Trường Lăng.
Không biết bao nhiêu người đã hao tổn tâm huyết tìm cách vượt ngục. Có kẻ kéo bè kết đội xông ra, có kẻ lén trốn trong những chiếc rương lớn, thậm chí còn có người dùng cả thuốc nổ.
Thế nhưng từ trước đến nay chưa từng có ai trốn khỏi Mộ Vương Bảo.
Thiếu nữ trước mắt nhìn qua chỉ độ tuổi đôi tám. Rốt cuộc lấy đâu ra sự can đảm và kiến thức để tìm được con đường bí mật như thế?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


