Sở Thiên Tố mờ mịt gật đầu.
Bà cũng ý thức được rằng, chỉ với một người già và một người bệnh, lại còn phải mang theo một kẻ đeo mặt nạ sắt, muốn xông khỏi Mộ Vương Bảo canh phòng nghiêm ngặt...
Kế hoạch này đâu chỉ khó khăn, quả thực là si tâm vọng tưởng. Nhưng bà sao có thể trơ mắt nhìn người thân cuối cùng trên đời, chết trong Mộ Vương Bảo.
"Ngươi lấy đâu ra bánh màn thầu?"
“Thuận tay lấy ở nhà bếp lúc trở về.” Trường Lăng vừa ăn vừa đáp:
"Còn hai cái nữa, bà đói thì tự ăn."
Sở Thiên Tố: “...”
Vách núi Nhạn Hồi, băng sương ngàn trượng phủ kín quanh năm.
Trường Lăng ngồi trên một mỏm đá cao nhất. Đợi ngắm xong cảnh mặt trời mới mọc nơi chân trời, nàng xoay người, chỉ về phía một dãy núi hùng vĩ ở đằng xa hỏi:
"Đó là núi gì?"
Sở Thiên Tố nhìn theo. "Đó là Lộc Minh Sơn."
Trường Lăng lại chỉ sang ngọn núi nằm sát bên cạnh.
"Còn ngọn này?"
"Bắc Ngọc Sơn. Ngoài núi Nhạn Hồi ra thì đây là ngọn núi cao nhất trong Mộ Vương Bảo. Ngươi hỏi cái này làm gì?"
"Giữa Lộc Minh Sơn và Bắc Ngọc Sơn có một cây cầu treo."
Nàng chỉ vào một đường đen mờ mờ nơi hai ngọn núi giao nhau.
"Đó hẳn là một cây cầu, phải không?"
Sở Thiên Tố hiểu ý Trường Lăng, lắc đầu.
"Nếu hai ba sợi xích sắt mục nát cũng được gọi là cầu, thì đúng là có một cây. Nhưng muốn đi qua đó để rời khỏi Mộ Vương Bảo, thì tuyệt đối không thể."
"Vì sao?"
Sở Thiên Tố liên tục lắc đầu.
"Đại doanh quân đội được bố trí dưới chân Bắc Ngọc Sơn, có mấy nghìn binh lính canh giữ, là nơi phòng thủ nghiêm ngặt nhất. Chúng ta chạy đến đó chẳng phải tự tìm đường chết sao?"
Trường Lăng bình thản đáp:
"Sau khi cướp được A Thuyền của bà, mặc kệ chúng ta chạy theo hướng nào thì cũng đều là tự tìm đường chết."
Sở Thiên Tố nghẹn lời, chỉ thấy Trường Lăng nhảy xuống khỏi mỏm đá.
"Chúng ta không có bản lĩnh lặng lẽ rời khỏi Mộ Vương Bảo. Bất kể phá vòng vây ở cửa nào, Mộ Vương Bảo cũng có thể dễ dàng đuổi kịp."
Nàng chỉ về phía dãy núi phía xa.
"Nhưng phía sau Lộc Minh Sơn là núi non và sông ngòi kéo dài vô tận. Với kẻ đào tẩu mà nói, đó mới là nơi ẩn náu tuyệt hảo."
Thấy Sở Thiên Tố vẫn mờ mịt, Trường Lăng liền lấy bản đồ ra, vừa vẽ vừa giảng giải cặn kẽ kế hoạch chạy trốn và lộ trình.
Thực ra, Sở Thiên Tố hoàn toàn không có khái niệm gì về những chuyện này. Nghe xong hồi lâu, bà đột nhiên hỏi:
"Ngươi có mấy phần nắm chắc?"
Trường Lăng trầm ngâm một lát. “Một phần.”
Đêm xuống, nơi sâu nhất của Hang Hổ lạnh lẽo như mồ chôn.
Một hắc y nhân chậm rãi bước vào gian lao tận cùng. Chỉ thấy trên giường gỗ lấm tấm đầy vết máu, người mặt sắt A Thuyền nằm bất động, hai mắt trợn trừng.
Hắc y nhân giật mình. Đã chết rồi?
Hắn lấy chìa khóa mở cửa lao, bước vào dò hơi thở. Không ngờ vừa cúi xuống, mười ngón tay người mặt sắt bỗng cử động.
Tiếng xiềng xích vang lên chói tai, sợi xích dài bất ngờ quấn thẳng về phía cổ hắc y nhân.
Phản ứng của hắc y nhân cực nhanh, lập tức xoay người né tránh. Chỉ nghe tiếng rút đao "xoẹt" vang lên, lưỡi đao chém thẳng vào mặt người mặt sắt.
Người mặt sắt kịp thời né tránh, một đao chém trúng chiếc đèn dầu trên bàn. Trong chớp mắt, cả gian lao chìm vào bóng tối.
Hắc y nhân cười lạnh.
"Là kẻ nào giải độc Tam Hồn Tam Phách Tán cho ngươi?"
Đáp lại hắn vẫn chỉ là sự im lặng.
“Ngươi tưởng ngươi trốn được sao?”
Trường đao trong tay hắn bất ngờ vung lên, mang theo tiếng rít xé gió.
Người mặt sắt theo bản năng muốn tránh. Nhưng sợi xích kéo căng đến cực hạn, trong khoảnh khắc hắn không thể nhúc nhích.
Mũi đao chuẩn xác sắp đâm thẳng vào cổ họng hắn—Đúng lúc ấy, một luồng gió lướt qua.
Ngay sau đó là tiếng kim loại xuyên vào da thịt. Người mặt sắt chỉ cảm thấy thân hình hắc y nhân khựng lại trong nháy mắt, rồi ầm một tiếng ngã xuống đất.
Ngay sau đó, ngọn đèn dầu trên bàn lại được châm sáng. Bên cạnh chiếc bàn đá có một người đang đứng, gương mặt tuấn tú nghiêng nghiêng lúc sáng lúc tối dưới ánh đèn leo lét.
Người ấy, chính là Trường Lăng. Nàng không ngờ có người còn trà trộn vào địa lao trước cả mình.
Ngay từ lúc thấy hắc y nhân cầm đao đi về phía Hổ lao, nàng đã đoán đây là kẻ được "Nhị ca" sai đến diệt khẩu.
Không rõ võ công đối phương sâu cạn ra sao, nàng không dám chắc có thể lặng lẽ hạ gục hắn. Vì vậy nàng chỉ có thể chờ hắn ra tay trước.
Đến khi hắn xuất đao, nàng lập tức dùng chỉ lực đánh tắt ngọn đèn. Nhân lúc bóng tối che kín năm ngón tay không thấy, nàng phóng một thanh chủy thủ xuyên thẳng qua tim hắc y nhân.
Người mặt sắt vừa nhìn thấy Trường Lăng thì toàn thân chấn động dữ dội. Trong mắt hắn tràn đầy vẻ kinh ngạc không sao che giấu nổi.
Trước đó, hắn vẫn luôn cho rằng Trường Lăng là binh lính của Mộ Vương Bảo, chỉ vì nhận người nhờ cậy nên mới đến đưa thuốc.
Nhưng giờ phút này, nhìn Trường Lăng bình tĩnh đứng trước mặt mình, dù nàng vẫn mặc bộ quân phục của lính canh, cũng không thể che lấp được khí thế lạnh lẽo, sắc bén toát ra từ khắp người.
Trong lòng hắn không khỏi chấn động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

