Chút ánh sáng và ý cười vừa mới nhen nhóm trên gương mặt Thẩm thị bỗng chốc tối sầm lại, trong lòng trào dâng một cỗ oán hận. Suốt ngày bắt bà ta chép kinh niệm Phật, rốt cuộc phải niệm đến bao giờ mới xong? Phó Kỳ Mạnh đã chết được mấy năm rồi, nếu có thể đầu thai thì ông ta cũng đã đi đầu thai từ tám đời, bà ta có niệm nữa thì phỏng có ích lợi gì? Huống hồ, cái loại nam nhân suốt ngày chỉ biết tầm hoa vấn liễu như Phó Kỳ Mạnh, ông ta vốn dĩ đáng chết! Thẩm thị tức giận đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt, nhưng bề ngoài lại chẳng dám ho hé nửa lời. Bà ta đành hậm hực vâng dạ một tiếng, nghiến răng trèo trẹo, tức đến quặn cả ruột gan. Bà ta lén lườm Tạ thị một cái, trong lòng lại âm thầm ghi thêm món nợ này lên đầu đối phương.
Tạ thị đương nhiên bắt được ánh mắt mang đầy oán độc của Thẩm thị, nhưng bà chẳng hề để tâm. Đừng nói là Phó Kỳ Mạnh đã chết, dẫu ông ta còn sống sờ sờ ra đấy, thì Thẩm thị trước mặt bà cũng chỉ là một con hổ giấy mà thôi. Huống hồ hiện tại bà ta đã mất đi cái danh vị Thế tử phu nhân, chẳng khác nào mãnh thú bị bẻ gãy nanh vuốt, càng không đáng để e ngại. Mặc kệ bà ta có ghi hận đến đâu, thì cũng chỉ là thêm một nét bút vào cuốn sổ thù vặt, tự chuốc lấy bực tức vào thân mà thôi, chứ tuyệt nhiên chẳng tổn hại gì đến Tạ thị.
Đây chính là cái hại của việc cưới một nàng dâu xuất thân từ danh gia vọng tộc.
Bạch thị hơi cúi đầu, khéo léo che giấu đi tia chán ghét xẹt qua trong đáy mắt.
"Nếu thân thể con không được khỏe, chuyện của Huệ nương con không quản cũng đành thôi vậy." Bạch thị dĩ nhiên không chịu từ bỏ ý đồ dễ dàng như vậy, bởi chuyện này liên quan trực tiếp đến tiền đồ của con rể bà ta: "Lần này Trị Bình mãn nhiệm kỳ trở về kinh thành chờ bổ nhiệm, chi bằng con tiến cung một chuyến hỏi thăm Thôi Quý phi xem sao, tiện thể dò la xem hiện giờ có chức vụ nào còn trống mà phù hợp với nó hay không?"
Đây mới thực sự là mục đích chính mà Bạch thị muốn Tạ thị nhúng tay vào. Việc yêu cầu Tạ thị đứng ra lo liệu chỗ ở cho gia đình Phó Nghi Cầm ban nãy, chung quy cũng chỉ là một bước đệm mở màn mà thôi.
Nghe đến đây, khóe môi Phó Minh Hoa khẽ nhếch lên thành một nụ cười trào phúng.
Thôi Quý phi vốn là đích nữ của gia tộc Thanh Hà Thôi thị. Bà là người được Tiên đế trước khi lâm chung đích thân ban hôn, gả cho đương kim Thánh thượng làm Trắc phi. Sau khi Tiên đế băng hà, Thiên Phong đế thuận lợi đăng cơ, bà liền được sắc phong làm Quý phi. Bà hạ sinh được Tam hoàng tử Yến Truy, tính ra chỉ lớn hơn Phó Minh Hoa vỏn vẹn ba tuổi. Bởi Thôi Quý phi xuất thân từ một trong tứ đại gia tộc lừng lẫy là Thanh Hà Thôi thị nên giao tình giữa bà và Tạ thị vô cùng thâm hậu. Năm nào Trường Nhạc Hầu phủ cũng nhận được vô số phần thưởng do chính tay Thôi Quý phi chỉ tên ban tặng riêng cho Tạ thị. Ở khắp chốn Lạc Dương thành này, không ai là không biết đến mối quan hệ giao hảo khăng khít giữa hai người họ.
Từ lúc chớm đông, Tạ thị đã đổ bệnh, thế nhưng Thôi Quý phi trong cung vẫn thường xuyên ban thưởng đồ bổ dưỡng đưa tới tận phủ. Ngay cả sáng nay, người còn đặc biệt sai cung nhân mang đến lê tuyết tiến cống từ Nam Dương. Hóa ra, bàn tính mà Bạch thị gõ nãy giờ chính là muốn mượn mối quan hệ của Tạ thị, để Thôi Quý phi có thể thổi chút gió bên gối Thánh thượng. Chuyện này e là Trường Nhạc Hầu phủ không muốn nhúng tay vào, nên Bạch thị mới mặt dày đùn đẩy lên đầu Tạ thị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)