Đối với Tạ thị, Bạch thị vốn dĩ chẳng mấy yêu thích. Bà tathừa biết con dâu này vốn chướng mắt nhi tử của mình, nên tình cảm mẹ chồng nàng dâu cũng chỉ dừng lại ở mức bằng mặt không bằng lòng. Thế nhưng, Bạch thị lại là người vô cùng coi trọng thể diện và quy củ. Cái dáng vẻ chua ngoa, cay nghiệt của Thẩm thị lúc này, quả thực chẳng giống phong thái của một thiên kim tiểu thư xuất thân từ Bá phủ chút nào.
Bạch thị im lặng không lên tiếng, Tạ thị cũng chẳng thèm để tâm đến Thẩm thị. Bà chỉ khẽ mỉm cười, hướng ánh mắt về phía Bạch thị: "Nghe nói sáng sớm hôm nay, mẫu thân đã nhận được thư từ Giang Châu gửi tới."
Nghe đến đây, trên gương mặt Bạch thị hiếm hoi hiện lên vài nét tươi cười. Chuyện này vốn dĩ chẳng phải bí mật gì. Phó thị sắp chuyển về Trường Nhạc Hầu phủ sinh sống, Bạch thị biết có giấu cũng chẳng được, nên đã sớm cho người tung tin tức ra ngoài.
Nay Tạ thị chủ động nhắc đến chuyện này, Bạch thị liền gật đầu xác nhận: "Là Huệ Nương gửi thư về." Nữ nhi của Bạch thị tên là Phó Nghi Cầm, tên chữ là Huệ Nương. Nhắc đến tên con gái, nụ cười trên môi Bạch thị càng thêm phần chân thật: "Nó gả cho Trị Bình chưa được bao lâu thì đã phải theo phu quân đến Giang Châu nhậm chức. Tính ra, ta và nó cũng đã mười mấy năm không gặp mặt rồi." Nói đến đây, Bạch thị không kìm được mà lấy khăn tay chấm nhẹ khóe mắt: "Trước kia chỉ thỉnh thoảng nhận được vài bức thư nhà, nay cuối cùng nó cũng sắp trở về rồi."
Bạch thị vừa dứt lời, Thẩm thị đã vội vàng chen ngang: "Năm xưa nhi tức gả vào cửa, cũng đúng lúc Huệ Nương vừa xuất giá. Nhi tức cũng giống như mẫu thân, đã lâu không gặp muội ấy, trong lòng vô cùng nhớ nhung. Nay may mắn thay, cô gia đã mãn nhiệm kỳ, được điều về Lạc Dương. Chỉ cần có thể nhậm chức ở kinh thành, sau này muội ấy sẽ được sớm tối kề cận bên mẫu thân, không phải chịu cảnh chia cắt hai nơi nữa."
Thẩm thị vừa nói xong, Bạch thị liền nghiêm mặt gật đầu tán thành: "Đúng là đạo lý này. A Nguyên, con đến thật đúng lúc." Bạch thị vẫy tay gọi Phó Minh Hoa lại gần. Phó Minh Hoa ngoan ngoãn bước tới, liền bị Bạch thị ôm chầm vào lòng, giọng điệu vô cùng thân thiết: "Trị Bình khó khăn lắm mới được điều về kinh, nhất thời chưa tìm được chỗ ở thích hợp, nên sẽ tạm trú tại Hầu phủ vài ngày. Con xem xét rồi sắp xếp ổn thỏa cho bọn họ nhé." Bạch thị vừa dứt lời, Phó Minh Hoa đang nằm gọn trong vòng tay bà liền rũ mắt xuống, che giấu đi tia lạnh lẽo xẹt qua nơi đáy mắt.
Trước kia, vì không mấy hài lòng với Tạ thị, nên Bạch thị cũng chẳng dành nhiều tình cảm cho đích trưởng tôn nữ là nàng. Hôm nay, việc bà ta giao phó cho Tạ thị sắp xếp chỗ ở cho cô mẫu Phó thị, e rằng chỉ là bước dạo đầu. Chắc chắn đằng sau còn có mưu đồ khác. Nếu không, Bạch thị thừa biết sức khỏe Tạ thị vốn yếu ớt, hiện tại lại không nắm quyền quản gia trong Hầu phủ, cớ sao lại giao phó công việc này cho bà?
Nhớ lại trong giấc mộng kia, cũng chính vì sự trở về của cô mẫu, mà không hiểu sao Bạch thị ngày càng chướng mắt mẫu thân Tạ thị. Kết cục là nửa năm sau, Tạ thị uất ức treo cổ tự vẫn. Cái chết của Tạ thị khiến Tạ gia hận Phó gia đến thấu xương. Danh tiếng của Phó gia vì thế mà tụt dốc không phanh. Thậm chí, đương kim Thiên Phong đế sau đó còn mượn cớ Phó Kỳ Huyền đức hạnh có tỳ vết, bị ngự sử dâng tấu vạch tội, mà giáng tước vị "thế tập võng thế" của Phó gia xuống chỉ còn thế tập năm đời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


