Bạch thị tuy không ưa Thẩm thị, nhưng đối với Phó Minh Hà thì bà ta lại thực sự yêu thương từ tận đáy lòng.
Trong ba người con trai do bà ta sinh ra, con cả Phó Kỳ Mạnh chỉ để lại một mụn con duy nhất là Phó Minh Hà. Con trai thứ là Phó Kỳ Huyền thì chỉ có mỗi Phó Minh Hoa là con đích xuất. Tam phòng Chung thị tuy sinh được hai trai ba gái, nhưng tiếc thay lại không hợp nhãn bà ta. Hôm nay, sau khi Phó Kỳ Huyền làm bị thương nha hoàn thì chính ông ta cũng bị bỏng tay. Trong lúc Bạch thị đang mải lo lắng cho con trai, Phó Minh Hà lại sấn tới muốn nói chuyện, thực ra trong lòng Bạch thị đều hiểu rõ cả.
Bích Vân tiến lên giúp nàng cởi chiếc áo choàng lớn còn vương tuyết lạnh bên ngoài ra, rồi vắt một chiếc khăn nóng mang tới cho nàng lau tay. Thấy tay nàng vẫn đặt ở cổ tay, nha hoàn này không khỏi nhớ lại cảnh tượng trước cửa viện của Bạch thị ban nãy, bèn mím môi hỏi: "Đại nương tử, tay người bị thương rồi sao?"
Phó Minh Hoa khẽ lắc đầu. Nàng mặc áo dày như vậy, sức lực của Phó Minh Hà thì có đáng là bao? Chẳng qua là nàng cố tình để cho nàng ta đánh trúng mà thôi.
Nhận lấy chén trà từ tay Bích Lộ, khóe môi nàng khẽ nhếch lên: "Đau thì không đau, nhưng e là bây giờ Phó Minh Hà đang khó chịu lắm đây." Xưa nay Phó Minh Hà vốn luôn chướng mắt với nàng, hễ cứ gặp mặt là lại kiếm chuyện gây sự.
Rõ ràng hôm nay Phó Minh Hà phải chịu cục tức từ chỗ Bạch thị, vậy mà lại cứ khăng khăng trút giận lên đầu nàng. Phó Minh Hoa thừa hiểu điều mà đối phương căm ghét nhất chính là thân phận đích trưởng nữ của nàng. Cho nên, mỗi lần nàng cất tiếng gọi một tiếng "muội muội", y như rằng Phó Minh Hà sẽ lập tức trở mặt. Hôm nay, nàng chỉ cố tình tỏ vẻ dịu dàng, ân cần định khoác áo choàng giúp đối phương, quả nhiên Phó Minh Hà liền dang tay hất văng ra ngay tại trận.
Giả sử không có Phó Minh Hoa xen vào, thì có lẽ khi bị đại nha hoàn Bích Hồng đuổi kịp, Phó Minh Hà thấy lạnh cũng sẽ tự động khoác áo lên người. Thế nhưng, chính vì hành động ban nãy của Phó Minh Hoa, với cái tính khí bướng bỉnh kia, chắc chắn nàng ta thà chịu rét chứ không thèm mặc nữa.
Đã vậy, trước mặt Thường ma ma mà nàng ta còn dám ra tay đánh tỷ tỷ. Bạch thị tuy thương xót cháu gái, nhưng thấy nàng ta hành xử vô phép vô tắc như thế, thì dù có thiên vị đến mấy cũng buộc phải ra hình phạt mà thôi.
"Cứ chờ xem sao." Phó Minh Hoa ngả người tựa vào chiếc ghế quý phi. Đôi chân vì lạnh mà hơi cuộn tròn lại, hiếm hoi lắm mới để lộ ra dáng vẻ nũng nịu của một thiếu nữ, miệng khẽ lẩm bẩm.
Bích Vân cẩn thận kéo tấm chăn dày đắp lên chân cho chủ tử, trong phòng nhất thời chìm vào tĩnh lặng, không ai lên tiếng nữa.
Sáng nay, ngay khi vừa thức dậy, nàng đã phải vội vàng rửa mặt chải đầu rồi đi thỉnh an các trưởng bối, mãi cho đến tận bây giờ vẫn chưa lót dạ chút gì.
Theo quy củ của triều Tân Đường, mỗi ngày chỉ ăn hai bữa. Bữa sáng thường được chuẩn bị thong thả sau khi nàng đi thỉnh an trở về.
Dù Phó gia chỉ là gia tộc mới phất lên, nhưng sau ba mươi năm hưởng vinh hoa phú quý, họ cũng bắt đầu học theo tác phong của giới quý tộc lâu đời. Điển hình như bên cạnh Phó Minh Hoa, ngoài bốn đại nha hoàn hầu hạ, còn có một nhũ mẫu do Tạ thị phái người từ Tạ gia ở Giang Châu đưa tới để chuyên lo liệu chuyện ăn uống cho nàng. Ngoài hai bữa chính, mỗi ngày nhũ mẫu này còn hầm thêm các loại canh tẩm bổ và làm đồ ngọt rất tốt cho sức khỏe nữ nhi.
Có điều, dạo gần đây nhũ mẫu Giang thị đã xin phép về quê ở Giang Châu một chuyến. Bà ấy đi cũng đã hơn chục ngày rồi, e là phải chừng nửa tháng nữa mới quay lại.
Lúc này, ngay khi Phó Minh Hoa vừa thỉnh an trở về, nha hoàn Lục Vu phụ trách chuyện bếp núc trong phòng đã mau chóng lui xuống chuẩn bị thức ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)