Phó Minh Hoa cười đến mức đôi mắt cong cong như vành trăng khuyết. Nàng liếc nhìn Bích Hồng đang ôm áo choàng đứng luống cuống bên cạnh. Bích Hồng vốn là đại nha hoàn hầu hạ thiếp thân của Phó Minh Hà. Sự bùng nổ bất ngờ của chủ tử lúc này rõ ràng khiến tỳ nữ ấy không biết phải làm sao. Nàng ta sốt ruột nhìn Phó Minh Hà, rồi lại rụt rè liếc sang Phó Minh Hoa, đôi môi mấp máy định nói gì đó. Thấy vậy, Phó Minh Hoa bèn bước tới, cầm lấy chiếc áo choàng trong tay Bích Hồng, ôn tồn nói: "Muội muội sao thế? Ăn mặc phong phanh thế này, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh đấy."
Nụ cười dịu dàng của nàng lọt vào mắt Phó Minh Hà lại khiến nàng ta hận đến mức nghiến răng nghiến lợi. Phó Minh Hoa giũ mạnh chiếc áo choàng vừa lấy từ tay Bích Hồng, làm động tác như muốn khoác lên người Phó Minh Hà, miệng khuyên nhủ: "Trời đông giá rét, muội đừng giở tính trẻ con nữa."
Hai tiếng "muội muội" kia như một mũi dao đâm nhói vào tim Phó Minh Hà. Nếu không phải do sinh muộn hơn vài tháng, thì vị trí Đích trưởng nữ của Hầu phủ rõ ràng phải thuộc về nàng ta mới đúng.
Càng nghĩ, Phó Minh Hà lại càng sôi máu. Nhìn thấy nụ cười trên mặt Phó Minh Hoa, nàng ta chẳng thèm suy nghĩ mà vung tay lên ngay lập tức. Đám người Bích Hồng đứng phía sau thấy tình thế không ổn, định lao tới ngăn cản nhưng đã quá muộn.
Bàn tay giơ lên của Phó Minh Hà "bốp" một tiếng đánh mạnh vào cánh tay Phó Minh Hoa, khiến tay nàng lệch đi, chiếc áo choàng đang cầm cũng theo đó rơi tuột xuống đất. Cùng lúc đó, Phó Minh Hà rít lên chói tai: "Ai cần tỷ giả nhân giả nghĩa làm người tốt hả? Ta muốn thế nào cũng chẳng liên quan đến tỷ!"
Đúng vào khoảnh khắc nàng ta vung tay lên, Thường ma ma -tâm phúc bên cạnh Bạch thị vừa vặn bước ra ngoài. Bà chưa kịp cất lời thì đã chứng kiến trọn vẹn cảnh Phó Minh Hà ra tay đánh người.
Đánh người xong, Phó Minh Hà lập tức quay người bỏ chạy. Nàng ta lảo đảo dẫm lên tuyết, để lại một chuỗi dấu chân lộn xộn rồi vừa khóc thút thít vừa chạy khuất dạng.
Đám tỳ nữ Bích Hồng sợ đến mức mặt mày tái mét, vội vàng quỳ rạp xuống đất không dám ngẩng đầu lên.
Phó Minh Hoa đưa mắt nhìn theo bóng lưng mỏng manh đang chạy xa dần của Phó Minh Hà, rồi lại cúi xuống nhìn chiếc áo choàng lông cáo rơi trên mặt đất. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một độ cong khó lòng nhận ra. Sau đó, nàng mới giữ nụ cười trên môi, quay sang nói với đám người Bích Hồng: "Đứng lên cả đi. Nhị nương tử đã chạy xa rồi, trời lạnh thế này, các ngươi mau đuổi theo kẻo muội ấy chết cóng mất."
So với dáng vẻ ôn hòa, ăn nói nhỏ nhẹ của nàng, thì bộ dạng vừa khóc lóc vừa la lối om sòm ban nãy của Phó Minh Hà quả thực đã làm mất hết thể diện của tiểu thư Hầu phủ.
Mấy nha hoàn run rẩy gật đầu, rụt rè nói lời tạ ơn rồi vội vàng nhặt chiếc áo choàng lông cáo trên đất lên, ba chân bốn cẳng đuổi theo hướng Phó Minh Hà vừa chạy.
Đợi đám nha hoàn đi khuất, Thường ma ma vừa nãy còn ở trong phòng dỗ dành Phó Minh Hà mới bước tới, nhún người hành lễ với Phó Minh Hoa: "Phu nhân sai lão nô ra tiễn Đại nương tử một đoạn."
Thường ma ma tuyệt nhiên không đả động nửa lời đến chuyện vừa xảy ra, cứ làm như bản thân chẳng nhìn thấy gì cả. Phó Minh Hoa thấy vậy cũng chỉ gật đầu phối hợp. Tuy nhiên, trong lòng nàng lại sáng như gương: Bạch thị làm gì có lòng tốt sai người ra tiễn nàng? E rằng lúc này bà ta đang chán ghét mẹ con nàng đến tận cổ rồi. Nhìn bộ dạng tức tưởi của Phó Minh Hà ban nãy, đoán chừng là đã chịu ủy khuất gì đó trong phòng. Bạch thị vốn luôn xót xa thương yêu nàng ta, nên chắc chắn là phái Thường ma ma ra ngoài để dỗ dành mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)