Đông ca nhi chính là trưởng tử của Phó Nghi Cầm. Kể từ khi gả cho Đinh Trị Bình, bà ta hạ sinh được hai trai một gái. Cậu con trai lớn năm nay mười ba tuổi, hiện vẫn chưa đính hôn cùng ai.
Bạch thị lại tiếp lời: "Vừa hay ta đang bàn với A Nguyên về chuyện quan lộ của Trị Bình. Nếu có thể nhờ Quý phi nương nương nói đỡ vài lời, thì chức vị của Trị Bình chắc chắn sẽ êm xuôi."
Ban nãy vừa bị Tạ thị thẳng thừng từ chối, trong lòng Bạch thị vẫn chưa nuốt trôi cục tức này, nên bà ta muốn mượn tay con trai để ép con dâu phải nhượng bộ. Quả đúng như dự đoán, Bạch thị vừa dứt lời, Phó Kỳ Huyền đã chẳng cần suy nghĩ mà buột miệng ngay: "Chức vị của tỷ phu vẫn chưa đâu vào đâu sao?" Nói xong, ông ta hất hàm ra lệnh mà chẳng thèm liếc nhìn Tạ thị lấy một cái: "Bà thu xếp thời gian vào cung nói một tiếng đi."
Sở dĩ Phó Kỳ Huyền dám mở miệng đòi hỏi như vậy là bởi Thôi Quý phi trong cung đối xử với bà vô cùng ưu ái. Nguyên nhân sâu xa là do tỷ tỷ ruột của Tạ thị được gả vào Thôi gia ở Thanh Hà, trở thành tẩu tẩu ruột thịt của Thôi Quý phi. Chính nhờ tầng quan hệ thân thiết này mà Quý phi nương nương luôn hết lòng chiếu cố Tạ thị.
Ấy vậy mà giờ đây, cái tên vô dụng Phó Kỳ Huyền này lại dám coi Thôi Quý phi như họ hàng nhà mình để tùy ý sai bảo. Ông ta huyễn hoặc coi chốn hoàng cung nội viện nghiêm ngặt như cái sân nhà mình, muốn ra vào lúc nào cũng được. Thậm chí, ông ta còn mạnh miệng nói đến việc lo lót chức quan cho Đinh Trị Bình nhẹ nhàng như thể uống một ngụm nước vậy.
Giả sử Tạ thị có tình cảm với ông ta thì không nói làm gì, đằng này, bà nhìn hắn thế nào cũng chỉ thấy buồn nôn. Bị ông ta lên mặt sai bảo như một kẻ bề dưới, trong mắt Tạ thị không giấu nổi sự chán ghét tột độ. Lời mỉa mai của bà vừa thốt ra trước mặt Bạch thị cùng phu nhân các phòng khác, đã lập tức khiến Phó Kỳ Huyền thẹn quá hóa giận. Ông ta bừng bừng sát khí, chộp ngay lấy chén trà trên bàn, làm bộ như muốn ném thẳng vào mặt Tạ thị.
Đứng bên cạnh, Thẩm thị tỏ rõ vẻ mặt đang hóng kịch hay. Hai bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lấy chiếc khăn tay, thâm tâm bà ta chỉ hận không thể xúi Phó Kỳ Huyền hắt thẳng chén trà nóng hổi kia lên đầu Tạ thị cho bõ ghét! Thế nhưng, Tạ thị chẳng hề nao núng, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo như băng sương nhìn chòng chọc vào Phó Kỳ Huyền. Ngọn lửa giận dữ đang bốc lên ngùn ngụt của ông ta khi chạm phải ánh mắt ấy bỗng chốc bị dập tắt, khiến ông ta rùng mình tỉnh táo lại. Cánh tay cầm chén trà vẫn giơ lơ lửng trên không trung, trong khi sắc mặt ông ta cứ xanh rồi lại trắng bệch ra vì ngượng.
Khóe môi Tạ thị khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt đầy khinh bỉ. Nhìn thấy nụ cười ấy, đầu óc Phó Kỳ Huyền lại nóng bừng lên. Chợt thấy cô nha hoàn dâng trà ban nãy vẫn đang quỳ gối trước mặt, ông ta liền trút giận, hắt thẳng chén trà nóng vào khuôn mặt đang nhìn mình với ánh mắt lúng liếng đưa tình kia.
"Đồ cẩu nô tài, trà nóng như vậy sao uống được!" Ông ta nghiến răng chửi rủa đầy độc ác, hòa cùng tiếng la hét thất thanh, thảm thiết của cô nha hoàn.
Giữa tiết trời giá rét như thế này, được nâng trên tay một chén trà nóng hổi thì quả là tuyệt vời; thế nhưng, nếu thứ nước sôi sùng sục ấy mà hắt thẳng vào mặt thì chắc chắn sẽ lột đi một lớp da thịt. Chứng kiến cảnh tượng đó, sắc mặt Bạch thị trở nên xám xịt. Cô nha hoàn đáng thương ôm chặt lấy khuôn mặt bỏng rát, bị người ta lôi tuột ra ngoài. Một buổi sáng vốn dĩ đang yên lành, cứ thế bị phá hỏng hoàn toàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)