Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chiến phu nhân không còn tâm trí đi tìm Cố Nam Yên nữa, vội vã chạy đi xem tình hình của cháu trai.
Vừa bước vào phòng, bà đã nhìn thấy cảnh tượng hỗn độn khắp nơi.
Duệ Duệ như phát điên, đập phá mọi thứ, sàn nhà đầy mảnh sứ vỡ.
Đồ đạc hỏng thì không sao, nhưng quan trọng là Duệ Duệ không mang giày, chân trần giẫm lên đống mảnh vỡ, dưới chân toàn là máu đỏ.
Không cần nghĩ cũng biết, lòng bàn chân cậu bé đã rách nát, máu thịt lẫn lộn.
Chiến phu nhân đau lòng vô cùng, nhẹ nhàng tiến lên:
"Duệ Duệ, là bà đây mà, đến chỗ bà được không?"
"Rầm!"
Thứ đáp lại là tiếng đồ vật rơi nặng nề, Duệ Duệ hất đổ chiếc ghế, môi mấp máy nhưng không thể phát ra âm thanh.
Đôi mắt to đen như thủy tinh, lạnh lùng và vô cảm.
Cậu bé không sợ đau, từ chối mọi sự tiếp xúc, không cho bất kỳ ai lại gần, kể cả bà nội.
Chiến phu nhân tim như vỡ vụn. Bà muốn ôm cháu vào lòng, nhưng ánh mắt cảnh giác và xa cách ấy khiến bà không dám tiến thêm bước nào.
Bà chỉ có thể ngồi xuống, kiên nhẫn dỗ dành:
"Duệ Duệ, đừng sợ, là bà nội đây, đến đây với bà nhé?"
Câu trả lời của bà chỉ là ánh nhìn lạnh nhạt của cậu bé.
Chiến phu nhân tuyệt vọng.
Đúng lúc bà đang bối rối, không biết làm gì, thì một giọng nói nhàn nhạt, lạnh mà vững vang lên:
"Thằng bé nói, ồn quá."
Ồn quá? Ai nói vậy?
Chiến phu nhân quay đầu lại, liền thấy một thân ảnh áo trắng, chính là Cố Nam Yên.
Đây là lần đầu tiên bà nhìn rõ khuôn mặt Cố Nam Yên. So với những tấm ảnh trên mạng chỉ đơn thuần là xinh đẹp, thì người đứng trước mắt bà lại toát lên một khí chất điềm tĩnh, tự chủ, như thể tất cả mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay.
Tựa như, có cô ở đây, mọi chuyện đều sẽ ổn.
Sự rối loạn và lo lắng trong lòng Chiến phu nhân bất giác được xoa dịu. Nhưng ngay sau đó, bà lại giật mình tỉnh táo, lạ thật, tại sao bà lại dễ dàng tin tưởng một người như vậy?
Rõ ràng cô ta chỉ là một minh tinh hạng ba đang bị cả cộng đồng mạng tẩy chay!
Chiến phu nhân đang định mở miệng mắng, thì đã nghe thấy con gái mình, Chiến Y Nhiên, nháo nhào hét:
"Nghe thấy chưa? Chị dâu nói ồn, mọi người đi ra hết đi! Không được nói chuyện, không được làm ồn!"
Cô còn quay lại nhắc mẹ mình:
"Mẹ, mẹ cũng không được lên tiếng!"
Chiến phu nhân: "..."
Con bé này! Mày bảo ai câm miệng hả?
Bà tức lắm, cảm thấy con gái mình như bị tẩy não rồi, không biết ai mới là mẹ ruột nữa!
Thế nhưng, khi mọi người rời khỏi phòng, không khí trở nên yên tĩnh, thì Duệ Duệ thật sự bình tĩnh lại.
Chiến phu nhân tròn mắt, kinh ngạc nhìn về phía Cố Nam Yên.
Cố Nam Yên không nhìn bà, chỉ chăm chú quan sát Duệ Duệ.
Một lúc sau, cô nhẹ giọng nói:
"Thằng bé nói, không muốn uống thuốc."
Chiến phu nhân không tin nổi, ánh mắt lướt qua giữa cháu trai và Cố Nam Yên:
"Cô... , cô biết đọc khẩu hình?"
Cố Nam Yên gật đầu:
"Biết."
Nói rồi, cô không quan tâm đến Chiến phu nhân nữa, tiếp tục đối diện với Duệ Duệ.
Cô không tỏ ra thương hại hay lo lắng, chỉ bình thản hỏi cậu bé một câu:
"Cô có thể đến gần cháu không?"
Duệ Duệ là một cậu bé xinh xắn, đôi mắt to đen láy nhưng không có chút cảm xúc, như một bức tượng gỗ.
Cậu nhìn cô, mấp máy môi hỏi:
"Cô là ai?"
Cố Nam Yên chỉ vào người đàn ông trong bức ảnh:
"Cô là vợ của chú ấy, là thím của cháu."
Duệ Duệ rất thông minh, nhanh chóng hiểu được thân phận của cô, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác.
Bất ngờ, Cố Nam Yên tháo giày, đi chân trần bước về phía cậu, không chút do dự giẫm lên đống mảnh vỡ sàn nhà.
"Chị dâu!" Chiến Y Nhiên hốt hoảng kêu lên.
Cố Nam Yên đưa ngón tay lên môi ra hiệu: "Suỵt."
Chiến phu nhân cũng vô cùng sốc.
Cố Nam Yên bước một bước, một mảnh sứ bén cắm sâu vào lòng bàn chân.
"Duệ Duệ, nếu cháu không muốn cô đến gần, chỉ cần nói dừng lại, cô sẽ lập tức dừng."
Nói rồi, cô tiếp tục bước từng bước tới gần, để lại sau lưng là dấu máu chân trần kéo dài.
Ban đầu Duệ Duệ còn chống cự, nhưng khi thấy dấu máu trên chân cô cũng giống mình, thì tò mò, nghiêng đầu quan sát.
Cho đến khi cô đến trước mặt, cậu bé cũng không tránh đi.
Cố Nam Yên ngồi xuống, nhẹ giọng hỏi:
"Cô có thể ôm cháu không?"
Duệ Duệ không hiểu vì sao lại cần ôm, cậu không hiểu nhiều chuyện, ví dụ như vì sao bà nội khóc, vì sao bà trừng mắt.
Nhưng người phụ nữ này có mùi thơm rất dễ chịu, không phải nước hoa, mà là một mùi hương nhẹ nhàng, như cỏ cây.
Duệ Duệ cảm thấy mùi hương ấy rất thú vị, liền đồng ý.
Nhận được sự đồng ý, Cố Nam Yên nhẹ nhàng bế cậu lên đặt lên giường phía sau, rồi hỏi:
"Tại sao lại đập đồ?"
Duệ Duệ mấp máy môi, không phát ra âm thanh, nhưng Cố Nam Yên nhìn được khẩu hình: Không muốn uống thuốc.
Cô quay đầu lại, thấy hộp thuốc vung vãi trên tủ.
Lập tức hiểu ra: tuy Duệ Duệ đã xuất viện nhưng vẫn phải uống thuốc. Khi còn ở viện được truyền dịch nên không sao, nhưng về nhà, người giúp việc cho uống thuốc viên, cậu không chịu, lại không thể diễn đạt rõ ràng nên mới phản ứng bằng cách đập phá.
Ở Đại Tề cổ đại, không có khái niệm về tự kỷ, Cố Nam Yên cũng không thật sự hiểu rõ. Nhưng dựa vào quan sát, cô phần nào đã nắm bắt được.
Cô không hỏi tại sao Duệ Duệ không uống thuốc nữa, chỉ cầm một viên lên, chạm lưỡi nếm thử:
"Đắng."
Duệ Duệ lặp lại: "Đắng."
Cô lại cầm một viên có bọc đường, liếm thử:
"Ngọt."
Không uống thì thôi.
Cố Nam Yên cầm tay cậu bé, bắt mạch.
Là trấn quốc trưởng công chúa, cô không chỉ giỏi việc nước mà còn phải chăm lo đệ đệ nhỏ tuổi, thể chất yếu, hay bệnh. Vì sợ người khác hãm hại đệ đệ, cô không dám tin thái y mà tự học y thuật.
Tuy không chuyên sâu nhưng riêng về bệnh trẻ em và châm cứu, cô lại rất thành thạo.
Đối với tình huống như của Duệ Duệ, cô đã quá quen thuộc.
Bắt mạch xong, xác định rõ thể trạng, cô ấn vào một vài huyệt đạo, dịu dàng xoa bóp cho cậu bé.
Duệ Duệ không hiểu vì sao thím lại xoa người mình, nhưng lại thấy cơ thể dễ chịu hơn.
Cậu sốt ruột muốn hỏi, nhưng lại không biết cách, chỉ "a a" gọi lên.
Cố Nam Yên dịu dàng hỏi:
"Cháu muốn hỏi, vì sao hết đau rồi đúng không?"
Duệ Duệ không biết gật đầu, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt long lanh sáng rực.
Cố Nam Yên nhìn cậu bé, trái tim mềm nhũn, cậu bé thật giống em trai cô, giống y như hồi nhỏ.
Cô khẽ đỏ mắt, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
Là trấn quốc trưởng công chúa Đại Tề, dù là ở thời đại nào, nơi đâu, cô cũng sẽ sống thật tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


