Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những ngày gần đây, mẹ Chiến bất an không yên.
Bà rất lo trong nhà sẽ loạn lên. Con gái mình với tính cách ngang ngược đó, không phải kiểu dễ sống hòa thuận với người khác.
Còn con dâu lớn vừa mới gả vào, nghe nói tính tình còn tệ hơn, dựa vào chút nhan sắc mà làm loạn trong giới giải trí, mượn tên tuổi của các minh tinh nổi tiếng để thu hút sự chú ý, giờ thì bị cả mạng xã hội tẩy chay.
Một người như vậy gả vào nhà họ Chiến, chẳng khác nào làm ô uế thanh danh gia tộc.
Con gái bà lại xem thường người chị dâu như vậy, hai người không hợp, thể nào cũng sẽ xung đột lớn, lỡ bị báo chí bắt gặp rồi đưa tin lên mạng, thì lại thêm một vụ bê bối nữa.
Chiến phu nhân nóng ruột muốn về nhà, nhưng lại không rời đi được.
Cháu trai nhỏ là Chiến Duệ Duệ, đang bị bệnh, bà phải ở bệnh viện trông nom.
Duệ Duệ là con trai duy nhất của người con thứ đã mất, từ nhỏ thể trạng yếu ớt, lại còn bị chẩn đoán mắc chứng tự kỷ, không thể mở miệng nói chuyện.
Chiến phu nhân dốc hết tâm huyết mới nuôi lớn được thằng bé đến năm tuổi.
Mấy hôm trước trời trở lạnh, Duệ Duệ bị cảm rồi nhanh chóng chuyển sang viêm phổi, bệnh tình tiến triển rất nhanh khiến bà không dám lơ là, phải đích thân ở viện trông mấy ngày liền, không rời nửa bước.
May mắn thay, bác sĩ vừa rồi đã thông báo bệnh tình đã ổn, có thể xuất viện.
Chiến phu nhân cho người thu dọn, đưa cháu trai về nhà.
Trên đường trở về, bà bồn chồn lo lắng, sợ nhà cửa đã bị phá tanh bành.
Con trai cả Chiến Lăng Phong không có nhà, bà là mẹ, bà phải là người giữ vững trụ cột gia đình.
Xe từ từ chạy vào biệt thự nhà họ Chiến, quản gia dì Tiền dẫn người ra tận nơi đón, đích thân mở cửa xe.
Chiến phu nhân xuống xe, dặn người bế Duệ Duệ vào trước, rồi cau mày hỏi dì Tiền: "Trong nhà thế nào rồi? Không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Lão phu nhân yên tâm, trong nhà rất tốt, tam tiểu thư với phu nhân hòa hợp lắm ạ."
Dì Tiền trả lời thành thật, nhưng Chiến phu nhân không tin nổi.
Chiến Y Nhiên mà có thể hòa hợp với Cố Nam Yên sao? Không đánh nhau là may rồi!
Bà cho rằng dì Tiền chỉ đang nói để trấn an mình, sợ mình lo lắng quá.
Trong lòng bà khẽ thở dài, nhà này vốn đã đủ rối, giờ lại thêm một mồi gây chuyện gả vào, sau này e là chẳng lúc nào yên ổn.
Vừa bước vào sảnh lớn, bà liền phát hiện không có ai trong phòng khách, bèn hỏi: "Y Nhiên đâu?"
Dì Tiền đáp: "Hình như ở thư phòng nhỏ với phu nhân."
Chiến phu nhân lập tức nhíu mày, hai đứa con gái đó đang ở cùng nhau sao? Không phải đánh nhau rồi đấy chứ?
Nghĩ vậy, bà lập tức không yên lòng, vội vàng chạy lên lầu ba. Đến trước cửa thư phòng, bên trong lại im ắng lạ thường, không có động tĩnh gì.
Chiến phu nhân càng thêm lo lắng, không kịp gõ cửa mà xông thẳng vào.
Trước mắt bà là một cảnh tượng khiến bà sững người: Cố Nam Yên đang đứng trước bàn viết, tay cầm bút lông, mà con gái bà, Chiến Y Nhiên, cô gái luôn nóng tính kia, vậy mà đang giúp cô ấy vén tay áo.
Không chỉ thế, Chiến Y Nhiên còn ríu rít xoay quanh Cố Nam Yên, nhiệt tình hỏi han: "Chị dâu, chị có đói không? Có khát không? Có muốn ăn trái cây không?"
Chiến phu nhân: "..."
Bà nhất định đang mơ. Chuyện này không thể xảy ra trong đời thật.
Con gái bà, đứa mà ngay cả nước cũng chẳng bao giờ rót cho mẹ, giờ lại ân cần với Cố Nam Yên thế kia?
Chưa kể... , con gái bà chẳng phải kiểu chất chơi với đầu đỏ, khóe mắt đen kịt sao?
Mái tóc đỏ đâu? Lớp trang điểm dày cộp đâu rồi?
Trước mắt là một cô gái mặc váy trắng tinh khôi, tóc dài đen suôn mượt, mặt mộc thanh tú, đây thật sự là con gái bà sao?
Quá kinh ngạc, Chiến phu nhân phải véo mạnh mấy cái vào đùi mới định thần lại được.
Dì Tiền tưởng bà khó chịu, vội vàng tiến lại muốn đỡ lấy bà.
Tiếng động ở cửa thu hút sự chú ý của Chiến Y Nhiên. Thấy mẹ đã về, cô vui vẻ chạy đến: "Mẹ, mẹ về rồi à? Duệ Duệ sao rồi, đỡ hơn chưa?"
"Con..."
Chiến phu nhân lắc đầu, phải cố lắm mới nói ra một câu: "Sao con thay đổi nhiều quá vậy?"
"Đúng là thay đổi rồi, mà chẳng phải tốt hơn sao?"
Chiến Y Nhiên kéo váy xoay một vòng, đắc ý khoe: "Mẹ thấy con giống chị dâu không? Tụi con mặc cùng một kiểu váy đó. Chỉ tiếc tóc con chưa đủ dài, nếu dài thêm chút nữa thì càng giống chị ấy hơn!"
Chiến phu nhân khựng lại với cách xưng hô kỳ lạ: "Con vừa gọi Cố Nam Yên là gì?"
"Chị dâu chứ gì."
Chiến phu nhân: "..."
Bà thật sự không nhịn nổi nữa, đưa tay sờ trán con gái, bà nghi ngờ Chiến Y Nhiên bị sốt đến mức nói nhảm rồi.
Rõ ràng trước ngày cưới, Chiến Y Nhiên còn gào lên muốn đuổi Cố Nam Yên ra khỏi nhà vì không xứng với anh trai cô cơ mà?
Mới vài ngày trôi qua, giờ đã chị dâu ngọt xớt?
"Mẹ làm gì vậy?"
Chiến Y Nhiên khó chịu gạt tay bà ra, nhỏ giọng nói: "Mẹ đừng ồn ào, làm phiền đến chị dâu. Chị ấy đang luyện chữ."
Và cứ như thế, Chiến phu nhân bị con gái đuổi ra ngoài.
Trở lại phòng khách, Chiến phu nhân ngồi phịch xuống ghế, ngơ ngác nhìn vào hư không.
Sao có thể thế này? Hoàn toàn không giống những gì bà tưởng tượng!
Chiến phu nhân gọi dì Tiền lại hỏi: "Rốt cuộc mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Y Nhiên lại thân thiết với Cố Nam Yên đến vậy?"
Dì Tiền nghiêm túc đáp: "Phu nhân thông minh lại rộng lượng, có khí chất và sức hút riêng, tam tiểu thư thích phu nhân là điều hoàn toàn hợp lý mà."
Chiến phu nhân: "..."
Tiêu rồi, đến quản gia cũng bắt đầu nói linh tinh.
Bà vội vã gọi thêm mấy người giúp việc đến hỏi.
Ai ngờ, họ đều dùng giọng điệu sùng bái để nói:
"Phu nhân giống như công chúa vậy, ở cạnh phu nhân, lòng em bình yên lắm."
"Không không, chị nói sai rồi." Một người khác phản bác,"Phu nhân là sao mai, cái gì cũng hiểu, chị ấy chỉ cần nói một câu thôi là em như nhìn thấy con đường tương lai của mình."
"Phu nhân thật sự rất tốt, người trên mạng đâu có hiểu gì về chị ấy nên mới nói xấu vậy thôi."
Chiến phu nhân: "..."
Xong rồi... , cái nhà này tiêu rồi... Bà mới đi vài ngày thôi, mà đại bản doanh đã bị chiếm mất, cả nhà họ Chiến đều bị Cố Nam Yên thu phục rồi!
Cố Nam Yên... , đúng là có độc!
Bà nhất định phải gặp người phụ nữ này. Nếu cô ta thực sự có âm mưu, tâm thuật bất chính, bà nhất định sẽ đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Chiến!
Toàn thân Chiến phu nhân bốc lên ngọn lửa chiến đấu rực rỡ, bà sẽ bảo vệ gia đình mình, tiêu diệt mọi mưu đồ đen tối!
Ai muốn phá hoại nhà họ Chiến, bà nhất định không nương tay.
Chiến phu nhân trầm mặt, đứng dậy, một lần nữa bước lên lầu.
Vừa đến thang máy, đã có người hầu hốt hoảng chạy tới: "Lão phu nhân, không xong rồi, cậu chủ Duệ Duệ..."
"Duệ Duệ làm sao rồi?"
Chiến phu nhân tim như thắt lại, hoảng hốt hỏi.
Người giúp việc lo lắng: "Cậu chủ nhỏ đã đập phá hết đồ đạc trong phòng, không cho ai lại gần ạ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







