Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thành phố Tử Dương. 06 giờ 35 phút sáng.
06:40.
Từ đây đến Viện Nghiên Cứu Sinh Học ở Khu Công Nghệ Cao phía Đông thành phố bình thường mất khoảng 45 phút lái xe. Nhưng bây giờ sắp đến giờ cao điểm, đường phố Tử Dương nổi tiếng là "đặc sản" tắc đường. Nếu bị kẹt lại giữa dòng xe cộ, cô sẽ không kịp cứu Lục Phong.
"Không được phép muộn. Tuyệt đối không!"
Lâm San nghiến răng, đạp mạnh chân ga. Chiếc xe lao vút đi, để lại vệt khói mờ nhạt.
...
07 giờ 15 phút.
Đúng như dự đoán, đường vành đai 3 bắt đầu đông nghịt. Dòng người uể oải đi làm, tiếng còi xe inh ỏi, những chiếc xe buýt chật cứng người. Khung cảnh phồn hoa, nhộn nhịp này trong mắt Lâm San lúc này chẳng khác nào một bãi lầy đang níu chân cô.
Cô nhìn dòng xe nhích từng chút một trước mặt, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, chảy dọc xuống sống mũi cao thẳng. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, nỗi sợ hãi tột cùng về sự mất mát bắt đầu xâm chiếm tâm trí.
Trong đầu cô lúc này chỉ hiện lên hình ảnh của Lục Phong.
Kiếp trước, Lục Phong là một người đàn ông hoàn hảo nhưng đầy bi kịch. Anh sở hữu vẻ ngoài cương nghị, tính cách trầm ổn và tấm lòng trung thành tuyệt đối. Khi tận thế ập đến, anh thức tỉnh dị năng hệ Lôi – Lôi Thần Chi Nộ – một trong những sức mạnh tấn công hủy diệt nhất. Đáng lẽ ra, với sức mạnh đó, anh có thể trở thành bá chủ một phương, đứng trên vạn người.
Nhưng định mệnh đã chơi một trò đùa tàn nhẫn. Vụ nổ nồi hơi lúc 9 giờ sáng ngày 1/9 đã cướp đi chân phải của anh.
Lâm San nhớ như in những đêm mưa lạnh lẽo trong khu căn cứ tị nạn, Lục Phong phải cắn răng chịu đựng cơn đau nhức từ vết thương cũ vì thiếu thuốc giảm đau. Cô nhớ cảnh anh phải dùng một chân lò cò, dựa lưng vào tường để chiến đấu với bầy Thi Hồn tốc độ cao nhằm bảo vệ cô, máu chảy đầm đìa nhưng lưng chưa bao giờ còng xuống.
Sự tàn tật ấy là xiềng xích kìm hãm con rồng trong anh, và cuối cùng dẫn đến cái chết bi thảm của anh dưới nanh vuốt Thi Hồn Vương để mở đường máu cho cô.
"Kiếp này, em tuyệt đối sẽ không để lịch sử lặp lại. Đôi chân của anh, mạng sống của anh, đều thuộc về em!"
Ánh mắt Lâm San trở nên sắc lạnh như dao. Cô không thể chờ đợi sự tuân thủ luật lệ giao thông nữa.
Cô đánh lái sang làn đường khẩn cấp, đạp lút chân ga. Chiếc SUV gầm lên như một con thú bị thương, lạng lách qua những khe hở hẹp, vượt đèn đỏ, mặc kệ tiếng còi xe phẫn nộ phía sau.
Trên đường đi, cô tấp vội vào một trạm ATM ven đường lúc 08 giờ 15 phút.
Với thao tác nhanh gọn đến mức nhân viên ngân hàng cũng phải chóng mặt, cô rút tối đa hạn mức tiền mặt có thể. Trong thời mạt thế sắp tới, tiền giấy sẽ trở thành giấy vụn, nhưng trong 13 ngày ngắn ngủi này, nó vẫn là công cụ đắc lực để mở những cánh cửa đóng kín.
08 giờ 50 phút sáng.
Tòa nhà Viện Nghiên Cứu Sinh Học Tử Dương cuối cùng cũng hiện ra trước mắt. Đó là một kiến trúc hiện đại bằng kính và thép, lấp lánh dưới ánh mặt trời nhưng lại ẩn chứa mầm mống tai họa bên trong.
Lâm San không thèm giảm tốc độ khi đến gần cổng kiểm soát. Tiếng động cơ gầm rú khiến hai nhân viên bảo vệ đang trực ban giật mình hoảng hốt, vội vàng thổi còi ra hiệu dừng lại.
Két!!!
Chiếc SUV phanh cháy lốp, dừng lại ngay trước thanh chắn barie, chỉ cách chưa đầy mười centimet. Mùi cao su khét lẹt bốc lên.
Lâm San đẩy cửa bước xuống. Gió bụi tốc lên làm bay mái tóc dài của cô. Hôm nay cô mặc một bộ đồ da màu đen bó sát, đi đôi bốt cao cổ, toàn thân toát lên khí chất lạnh lùng và nguy hiểm, hoàn toàn khác hẳn với vẻ nhu mì yếu đuối ngày hôm qua.
"Cô kia! Cô điên à? Đây là khu vực cấm..." Một bảo vệ hung hăng lao tới, tay lăm lăm dùi cui điện.
Lâm San không nói một lời. Cô thò tay vào túi áo khoác, rút ra xấp tiền mặt dày cộp vừa rút lúc nãy. Cô vung tay, ném thẳng xấp tiền vào người gã bảo vệ.
Những tờ tiền polyme xanh ngắt bay lả tả trong không trung như một cơn mưa bất chợt.
"Giữ xe cho tôi. Cấm ai đụng vào."
Giọng nói của cô lạnh băng, mang theo uy áp của một kẻ đã từng bước qua xác chết, khiến gã bảo vệ sững sờ, đứng chôn chân tại chỗ.
Khi hắn còn đang ngơ ngác nhìn những tờ tiền rơi xuống đất, Lâm San đã lách người qua thanh chắn, chạy như bay về phía khu kỹ thuật phía sau tòa nhà.
Cô không cần hỏi đường. Bản đồ của Viện Nghiên Cứu này đã khắc sâu vào não bộ cô qua những lần cô đến đây tìm kỷ vật của anh ở kiếp trước.
Càng đi sâu vào khu kỹ thuật, không khí càng trở nên nóng bức và ngột ngạt. Tiếng máy móc vận hành ầm ầm như tiếng sấm rền, báo hiệu áp suất đang tăng cao bất thường.
Lâm San dừng lại trước cánh cửa sắt rỉ sét ghi dòng chữ đỏ rực: "KHU VỰC NỒI HƠI - NGUY HIỂM CHẾT NGƯỜI".
Cô đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ.
08 giờ 58 phút 15 giây.
Tim cô thắt lại, cảm giác ngạt thở bóp nghẹt lồng ngực. Tử thần đang đứng ngay sau cánh cửa này, lưỡi hái đã kề sát cổ người cô yêu.
"Lục Phong... đợi em."
Lâm San hít một hơi thật sâu, dùng cả hai tay đẩy mạnh cánh cửa sắt nặng nề.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






