Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra, rên rỉ một tiếng chói tai như tiếng kêu của con thú hấp hối.
Ngay lập tức, một luồng hơi nóng hầm hập như lò bát quái ập thẳng vào mặt Lâm San, mang theo mùi dầu máy khét lẹt và độ ẩm cao đến mức ngạt thở. Trong không gian nhập nhoạng ánh đèn vàng và hơi nước mờ ảo, Lâm San nheo mắt, cố gắng tìm kiếm mục tiêu của mình.
Ở giữa căn phòng rộng lớn chằng chịt đường ống, bên cạnh cỗ máy nồi hơi khổng lồ đang rung bần bật, một bóng dáng cao lớn quen thuộc đang đứng quay lưng lại phía cô.
Lục Phong.
Anh mặc bộ đồng phục kỹ thuật màu xanh đậm, lấm lem vài vết dầu mỡ. Dáng người anh cao lớn, thẳng tắp như cây tùng bách giữa bão tố, tỏa ra khí chất trầm ổn, vững chãi. Bờ vai rộng ấy, kiếp trước cô đã dựa vào không biết bao nhiêu lần để tìm cảm giác an toàn giữa địa ngục trần gian.
Khoảnh khắc nhìn thấy anh còn lành lặn, đứng đó sừng sững và sống động, hốc mắt Lâm San nóng bừng. Nước mắt chực trào ra nhưng cô cắn chặt môi kìm nén. Vị máu tanh nồng trong miệng nhắc nhở cô: Bây giờ không phải lúc để ủy mị. Mỗi một giây trôi qua đều là sinh mạng.
Lục Phong dường như nghe thấy tiếng động lạ giữa tiếng ồn của máy móc. Anh quay người lại, đôi tay to lớn, chai sần vẫn đang cầm bảng ghi chép số liệu.
Đôi mày kiếm rậm của anh hơi nhíu lại khi thấy một cô gái lạ mặt xuất hiện ở nơi không dành cho người ngoài.
"Cô là ai?" Giọng anh trầm ấm, vang vọng trong không gian kín, mang theo sự nghiêm khắc của người phụ trách an toàn. "Đây là khu vực cấm, rất nguy hiểm. Mời cô ra ngoài ngay lập tức."
Lâm San không trả lời câu hỏi của anh. Cô bước nhanh về phía trước, tiếng gót giày nện xuống sàn thép lạnh lẽo nghe cộp cộp dứt khoát. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn ba bước chân.
Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh – đôi mắt mà cô đã nhung nhớ suốt những năm tháng cô độc.
"Lục Phong." Cô gọi tên anh, giọng nói khàn đi nhưng đanh thép như mệnh lệnh. "Rời khỏi đây ngay. Van an toàn số 4 sau lưng anh sắp nổ."
Lục Phong sững lại một chút. Sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh của anh. Không phải vì lời cảnh báo, mà vì cô gái này biết tên anh và biết rõ vị trí của van số 4 – một thông tin kỹ thuật không phải ai cũng nắm được.
Nhưng với tư cách là kỹ thuật viên trưởng, anh tin vào số liệu hơn là lời nói của một người lạ mặt đầy vẻ kích động. Anh quay đầu liếc nhìn bảng điều khiển trung tâm. Các đèn báo hiệu vẫn màu xanh, kim đồng hồ áp suất vẫn nằm trong ngưỡng an toàn cho phép.
Anh quay lại nhìn cô, lắc đầu, giọng điệu có phần mất kiên nhẫn nhưng vẫn giữ lịch sự: "Cô gái, tôi không biết tại sao cô vào được đây, nhưng hệ thống vẫn hoạt động bình thường. Đừng đùa giỡn ở nơi nguy hiểm thế này. Ra ngoài đi."
"Tôi không đùa!"
Lâm San hét lên, sự bình tĩnh giả tạo hoàn toàn vỡ vụn. Cô không thể chịu đựng được sự chậm trễ này nữa. Hình ảnh Lục Phong nằm trên vũng máu với đôi chân nát bấy kiếp trước hiện về, ám ảnh tâm trí cô như một cơn ác mộng.
Cô lao tới như một cơn gió, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy cổ tay to lớn của anh. Bàn tay cô lạnh ngắt như băng, run rẩy bần bật, nhưng lực nắm lại mạnh đến kinh ngạc, móng tay găm sâu vào da thịt anh.
"Còn chưa đầy ba mươi giây! Anh có nghe tôi nói không? Nó sắp nổ rồi! Chạy ngay!"
Sự hoảng loạn, tuyệt vọng và đau đớn trong mắt Lâm San quá chân thật. Nó trần trụi và thảm thiết đến mức khiến trái tim Lục Phong hẫng một nhịp. Đó không phải ánh mắt của kẻ nói dối, đó là ánh mắt của một người đang nhìn thấy cái chết cận kề.
Trực giác bén nhạy của một cựu quân nhân trỗi dậy mãnh liệt, khiến sống lưng anh lạnh toát. Có cái gì đó không ổn. Rất không ổn.
Đúng lúc đó.
Rắc... Xìììì...
Một âm thanh rất nhỏ, nhưng chói tai như tiếng tử thần mài lưỡi hái vang lên từ phía sau lưng anh.
Không phải tiếng vận hành máy móc êm ru. Đó là tiếng kim loại bị kéo căng quá giới hạn và bắt đầu nứt vỡ. Tiếng hơi nước áp suất cao đang xé toạc lớp vỏ bọc.
Sắc mặt Lục Phong biến đổi kinh hoàng. Anh nhận ra âm thanh đó. Van an toàn đã bị kẹt, cảm biến đã bị liệt!
"Chết tiệt!"
Anh gầm lên một tiếng chửi thề. Không cần Lâm San phải kéo, anh lập tức xoay người, vòng tay ôm ngang eo cô, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất và lao về phía bức tường chắn chịu lực cách đó vài mét.
Đồng hồ điểm đúng 09 giờ 00 phút.
ẦM!!!!!!
Cả hai đập mạnh xuống sàn, trượt dài một đoạn rồi va vào góc tường.
Bụi mù mịt bốc lên. Khói trắng và hơi nóng bao trùm tất cả.
...
Sự im lặng chết chóc kéo dài vài giây, chỉ còn tiếng còi báo động réo vang inh ỏi từ xa vọng lại.
Lâm San mở mắt ra, ho sặc sụa vì khói bụi. Cô vẫn sống. Cô không cảm thấy đau đớn. Nhưng người đang đè lên cô... Lục Phong vẫn nằm im bất động, sức nặng của anh đè lên người cô khiến cô khó thở, nhưng lại mang đến cảm giác an tâm lạ kỳ.
Tim cô như ngừng đập. Nỗi sợ hãi tột cùng trào dâng.
"Lục... Lục Phong?" Giọng cô vỡ òa, run rẩy, nước mắt nóng hổi trào ra, thấm ướt cổ áo anh. "Anh... anh sao rồi? Đừng làm em sợ..."
Một tiếng rên rỉ khẽ vang lên.
Lục Phong cựa quậy, khó khăn chống tay ngồi dậy, lắc lắc cái đầu đầy bụi vôi trắng xóa. Anh nhíu mày vì cơn đau ê ẩm trên lưng, rồi quay đầu nhìn về phía sau.
Nơi anh vừa đứng 10 giây trước, giờ chỉ còn là một hố sâu hoắm đen ngòm, ngập trong biển lửa và sắt vụn. Bức tường bê tông cốt thép đã bị thổi bay một mảng lớn.
Nếu anh chậm 3 giây... Chỉ 3 giây thôi...
Anh rùng mình, quay phắt lại, nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ bé đang nằm dưới thân mình. Khuôn mặt cô lấm lem, tóc tai rối bời, nhưng đôi mắt ngấn lệ kia lại sáng lấp lánh như sao trời, chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc mà anh không thể gọi tên.
Sự nghi hoặc, kinh ngạc và cả sự biết ơn sâu sắc đan xen trong ánh mắt anh.
"Cô..." Giọng anh khàn đặc vì khói thuốc. "Tại sao... cô biết?"
Lâm San đưa tay lên, những ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào khuôn mặt góc cạnh của anh, vuốt ve làn da ấm nóng, xác nhận anh vẫn an toàn, vẫn nguyên vẹn. Đôi chân anh... vẫn còn đó.
Cô bật cười trong nước mắt, nụ cười chứa đựng sự nhẹ nhõm và hạnh phúc của cả một kiếp người chờ đợi.
"Em đã nói rồi," cô thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng nhưng lại nặng tựa thái sơn, khắc sâu vào tâm trí người đàn ông trước mặt. "Em đến từ địa ngục... để cướp anh khỏi tay Tử Thần."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


