Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khưu Minh Tuyền trừng mắt nhìn trần nhà, cứ thế thức trắng đêm cho đến khi tiếng gà gáy đầu tiên vang lên bên ngoài cửa sổ.
Vùng ngoại ô thành phố Đông Thân năm 1988 là một khu xóm làng cũ nát, nơi những gia đình lao động nghèo tụ họp. Cách đó không xa là rìa thành phố, xa hơn chút nữa là con đường sắt già nua. Giữa những thửa ruộng ở ngoại vi, không ít nông dân trồng rau sống xen kẽ với dân nghèo thành thị. Mỗi sáng sớm, tiếng gà trống gáy vang chính là chiếc đồng hồ báo thức tự nhiên nhất.
Khưu Minh Tuyền lặng lẽ ngồi dậy, từ dưới gối mò ra mặt dây chuyền ngọc thạch nọ rồi lồng vào cổ. Quả nhiên ngay lập tức, một giọng nói vang lên trong đầu: "Ta cảnh cáo ngươi, sau này không được động một tí là tháo ta ra! Nghe đây, việc quan trọng nhất bây giờ là giúp ta đi tìm Viễn Tuệ đại sư—"
Khưu Minh Tuyền coi như không nghe thấy gì, cứ như kẻ điếc để mặc cho âm thanh kia gào thét.
Trùng sinh một đời, điều đáng sợ nhất căn bản không phải là chuyện chuyển sinh khó tin này, mà là lúc tỉnh dậy, trong tay cậu lại nắm chặt một mặt dây chuyền lạ lẫm, và bên trong đó... ẩn chứa một con "lệ quỷ"!
Con quỷ này chắc chắn là người đàn ông đẹp trai đã cùng rơi lầu với cậu. Hình như là tổng giám đốc tập đoàn gì đó, họ Phong thì phải?
Sau khi nắm bắt được tình hình, vị Phong đại tổng tài vốn có phong cách lạnh lùng cao ngạo dường như lập tức chuyển sang trạng thái "tìm đối sách". Đầu tiên, anh ta cao ngạo chất vấn tại sao Khưu Minh Tuyền lại nhảy ra làm anh ta trượt chân, rồi lại trách cậu giật đứt mặt dây chuyền bảo mệnh khiến anh ta phải "hương tiêu ngọc vẫn" — à không, là tráng niên sớm tàn.
Sau khi xác nhận đã thực sự trùng sinh, anh ta lập tức đối mặt với thực tế, tỉnh táo và đầy logic ra lệnh cho Khưu Minh Tuyền bỏ hết mọi việc để đi tìm vị cao nhân tên Viễn Tuệ đại sư nhằm tìm cách giải quyết tình cảnh này.
Khưu Minh Tuyền lẳng lặng nghe mấy ngày, cuối cùng chốt lại một định nghĩa cho người này: Một kẻ chết oan, một con quỷ bướng bỉnh không chịu đi đầu thai.
"Lệ quỷ gì chứ! Đến cái thân thể còn chẳng có, lưỡi không dài, đầu không khuyết, ta còn đang muốn bay đi bay lại đây này!" Phong đại tổng tài hậm hực bất bình. Anh ta chẳng qua chỉ là một đạo tàn hồn bị phong ấn trong khối ngọc mà thôi!
Để Khưu Minh Tuyền được ngủ thêm trước khi đi học, hai ông bà thường dậy nấu cơm rất sớm. Nhưng hôm nay là Chủ nhật, cậu hiểu chuyện nên chủ động dậy sớm để ông bà được nghỉ ngơi thêm chút nữa. Cậu rón rén đi ra ngoài sân, hứng ít nước lạnh buốt từ vòi nước công cộng rồi qua loa rửa mặt.
Xong xuôi, cậu chạy đến dưới hiên nhà mình, xách cái bếp lò bằng sắt lá đen sì ra. Từ dưới tấm giấy dầu che mưa, cậu dùng kìm kẹp mấy viên than tổ ong bắt đầu nhóm lửa.
Dù cuối những năm 80, một số gia đình đã bắt đầu dùng bình ga, nhưng với khu xóm nghèo này, sự phát triển của thành thị vẫn chưa chạm tới. Loại bếp lò này dùng than tổ ong, mua lẻ thì khoảng năm sáu xu một viên, nhưng phần lớn mọi người thường mua than bán thành phẩm về tự đóng cho rẻ. Dù toàn là hàng xóm láng giềng quen mặt, nhưng than tổ ong cứ chất dưới hiên nhà, thỉnh thoảng vẫn có kẻ trơ tráo nhân lúc không ai để ý mà "mượn tạm".
Quả nhiên, Khưu Minh Tuyền liếc nhìn đống than nhà mình rồi khựng lại. Lại thiếu mất hai viên!
Một luồng lửa giận dâng lên trong lòng. Kiếp trước khi còn là cậu thiếu niên mười mấy tuổi, gặp chuyện này cậu chỉ biết ngậm đắng nuốt cay vì nhà toàn người già yếu. Nhưng giờ đây, tâm hồn cậu là một người đàn ông ngoài ba mươi, bị bắt nạt kiểu này khiến cậu đặc biệt nóng máu.
Viên than dưới cùng sau một đêm đã cháy tàn. Khưu Minh Tuyền cẩn thận kẹp viên than đã tắt ra, đặt viên đang cháy xuống dưới cùng rồi chồng thêm viên mới lên, căn cho khớp các lỗ tổ ong với nhau. Ngọn lửa đỏ từ từ bắt cháy lên trên, cậu đặt ấm nước lên bếp, bắt đầu vo gạo trong nồi nhôm, tiện tay rửa thêm vài củ khoai lang cắt khúc bỏ vào.
Giữa lúc bận rộn, hàng xóm cũng bắt đầu lục đục dậy nấu cơm đun nước trong khoảng sân chung.
"Tuyền dậy sớm thế." Thím Vương hàng xóm vừa ngáp vừa đấm lưng đi tới. Lúc đi qua bếp lò nhà cậu, bà ta thuận tay đổ phăng nửa ấm nước nóng vào nồi mình. "Thím dậy muộn quá không kịp đun, mượn tí nước nóng nhé."
Hàng xóm lâu năm, lại nói là "mượn", thường thì chẳng ai nỡ làm căng. Cách sống của người dân thị thành vùng ven này thực sự là một thứ gì đó rất tinh vi, gần như là khôn lỏi.
“Trong lòng không thích sao không mắng thẳng mặt bà ta?”
Trong đầu, giọng nói của Phong đại tổng tài lạnh lùng vang lên. "Cái hạng người này chính là nhìn trúng vẻ nhu nhược của ngươi để lấn lướt đấy, đáng ghét!"
Bị anh ta khích tướng, Khưu Minh Tuyền quả nhiên ngẩng đầu lên. Chàng thiếu niên gầy yếu dùng đôi mắt đen láy nhìn thím Vương, vươn tay chặn lấy ấm nước.
"Hôm nay cháu đun ít, thím tìm nhà khác mà mượn đi." Giọng cậu bình thản, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước.
Thím Vương bỗng thấy giật mình. Đôi mắt thằng bé này sao trông khác hẳn lúc trước thế kia? Vì chột dạ, bà ta lại càng lớn giọng: "Gớm, có phải mượn tiền đâu mà gắt, tí nước nóng thôi mà, tâm địa keo kiệt thế thì bao giờ mới giàu nổi!"
Khưu Minh Tuyền đanh mặt nhìn bà ta, tay vẫn giữ chặt: "Vâng, nhà cháu già yếu trẻ nhỏ, không chịu nổi cảnh suốt ngày bị người ta chiếm tiện nghi, nghèo thì đành chịu thôi ạ."
Mấy người hàng xóm xung quanh bật cười hô hố. Thằng Tuyền ngày thường cạy răng không ra nửa lời, hôm nay xem ra cũng gớm ghê đấy chứ.
Thím Vương bị một vố đau điếng, tức mình giật mạnh cái nồi lại. Mấy giọt nước nóng hổi bắn vào tay Khưu Minh Tuyền, cậu kêu lên một tiếng rồi buông tay ra! Thím Vương mất đà ngửa ra sau, nửa nồi nước nóng dội sạch lên cánh tay bà ta. Cái nồi rơi xuống đất kêu "xoảng", gạo bên trong vương vãi mất một nửa.
"Ối giời ơi! Đau chết tôi rồi!" Thím Vương thét lên.
Khưu Minh Tuyền thừa biết, đang giữa tháng Chạp rét mướt, nước này gặp không khí lạnh thì cũng chẳng đủ để làm bỏng nặng. Bên cạnh, hai con gà trống lập tức nhảy tới, oai phong lẫm liệt mổ gạo dưới đất, gáy vang đầy hưng phấn.
Lưu Cầm Hoa mở hiệu cắt tóc cạnh đó tựa cửa thong thả chải đầu: "Tuyền có bị bỏng không cháu? Cẩn thận kẻo rộp da đấy."
Thím Vương vừa kinh vừa hận, vừa nhảy choi choi thổi mu bàn tay vừa vồ lấy Khưu Minh Tuyền: "Cái thằng ranh này, mày cố ý hại tao, xem tao có đánh chết mày không!"
Khưu Minh Tuyền là người có tâm tính trưởng thành, đời nào sợ cái cảnh này, cậu chỉ lặng lẽ nhíu mày nhìn bà ta. Hai người đứng sát nhau, nhìn vẻ mặt bình thản của cậu, thím Vương bỗng thấy ớn lạnh. Cái ánh mắt thằng bé này sao mà đáng sợ thế? Nhưng cánh tay đang đau, bà ta vung tay định tát thẳng mặt cậu: "Tao thay mặt ông bà mày dạy dỗ mày!"
Phong Duệ ở trong thân thể Khưu Minh Tuyền cảm nhận được sự kết nối nên cũng thấy rát mặt, anh ta nổi trận lôi đình. Con mụ nanh nọc này, đánh vật chủ của anh ta chẳng khác nào đánh anh ta chứ!
"Đừng có cương với mụ, giả vờ yếu thế đi." Anh ta đắc chí hiến kế.
Khưu Minh Tuyền do dự một chút rồi làm theo thật. Cậu kêu thảm một tiếng: "Á! Đau quá! Thím Vương đừng đánh cháu nữa, cháu không cố ý mà! Nước nhà cháu... cho thím tất đấy."
Cậu khóc lóc thảm thiết, lao đến ôm chầm lấy chân thím Vương. Hai tay cậu quờ quạng dưới đất, bôi đầy bùn đất rồi cứ thế chùi lấy chùi để vào người bà ta: "Thím ơi, đừng đánh cháu!"
Thím Vương đỏ gay mặt, nhìn cái quần mới của mình đầy vết bùn mà muốn đau tim, vội đẩy tay cậu ra: "Cút ngay cho tao!"
"Đừng đánh cháu! Hu hu hu..."
Thím Vương người to béo, mỡ rung bần bật, còn Khưu Minh Tuyền bé nhỏ co rúm dưới chân bà ta trông thật tội nghiệp. Lúc này, mấy người hàng xóm không nhịn nổi nữa. Lưu Cầm Hoa bước tới kéo Khưu Minh Tuyền lại, bực mình chặn thím Vương: "Người lớn đánh trẻ con mà không biết ngượng à!"
Thím Vương xấu hổ mắng át đi: "Đồ xía vào chuyện người khác, cẩn thận không có khách đâu!"
Nhà thím Lưu mở hiệu cắt tóc, người làm ăn rất mê tín, nghe vậy liền nhảy dựng lên: "Dù không có khách rồi chết nghèo tôi cũng không thèm đi bắt nạt kẻ già người yếu! Loại thất đức mới bị sét đánh!"
Trong sân tập thể, tiếng cãi vã của phụ nữ xen lẫn tiếng gà gáy vang động cả một vùng. Phong đại tổng tài thông qua mắt Khưu Minh Tuyền tò mò quan sát, cảm thấy khá kinh ngạc. Trong đời mình, anh ta toàn sống cảnh nhung lụa sang trọng, nào đã bao giờ được tiếp xúc gần với cái hơi thở phố thị trần trụi và sống động thế này?
Khưu Minh Tuyền nép sau lưng thím Lưu, khẽ kéo áo: "Cháu không sao, cảm ơn thím Lưu."
Trước đây cậu vốn lầm lì, nay một tiếng cảm ơn chân tình này khiến thím Lưu mát lòng mát dạ. Thím Lưu xoa mái tóc đen mềm của cậu, hào phóng vung tay: "Tóc dài quá rồi đấy, mai sang đây thím cắt miễn phí cho!"
Nước trên bếp đã sôi, Khưu Minh Tuyền đặt xửng hấp cháo khoai lang lên. Một lúc sau, nồi cháo bắt đầu sôi sùng sục, tỏa hương khoai thơm phức. Đúng lúc đó, chồng thím Vương là Ngô Đại Căn đang nấu cơm bên cạnh bỗng ho sặc sụa.
"Ơ kìa, gì thế?" Thím Vương quay lại, thấy một làn khói đen kịt bốc ra từ bếp nhà mình, kèm theo một mùi khai cực kỳ quái lạ.
Ngô Đại Căn gầm lên: "Thằng ranh nào dám đi bậy vào than nhà tao thế này!"
Hàng xóm xung quanh cười rộ lên như nắc nẻ. Có người cười hì hì: "Chú Ngô này, thằng con nhà chú cũng nghịch như quỷ, sao chú biết không phải là nó làm?"
"Trời ơi là trời! Đứa nào mà khốn nạn thế không biết!" Thím Vương ngửi cái mùi đó mà tức nhảy choi choi, giọng loa phường vang khắp sân: "Bà mà bắt được đứa nào thì bà đánh cho nát đít!"
Đang mắng hăng say, Khưu Minh Tuyền bỗng đứng trước mặt bà ta, khẽ nhướng mày: "Cháu làm đấy."
Thím Vương ngớ người. Chàng thiếu niên trước mặt giọng nói rõ ràng, ánh mắt không kiêu ngạo cũng không tự ti: "Nhà cháu dạo này hay mất than lắm, tính ra cũng mất mấy chục viên rồi. Tối qua cháu mới tưới ít 'nước' lên đống than nhà mình để xem kẻ nào mang về dùng."
Hàng xóm xung quanh dỏng tai lên nghe, đến lúc này ai nấy đều hiểu ra, phì cười thành tiếng. Cái thằng nhà họ Khưu này ngày thường lầm lì mà cũng lắm mưu mẹo thật.
Thím Vương tỉnh ngộ, gương mặt to bè đỏ bừng như gấc: "Xì! Mày đi bậy vào than nhà mày thì liên quan quái gì đến nhà tao!"
Khưu Minh Tuyền "ồ" một tiếng, rồi tung ra đòn quyết định: "Dưới mỗi viên than nhà cháu, cháu đều khoét mất một góc." Cậu lật ngược một viên than nhà mình lên, quả nhiên một góc bị khuyết hiện ra rõ rệt. Sau đó, cậu nghiêng đầu, lộ vẻ mặt ngây thơ: "Thím Vương, than nhà thím đâu ạ?"
Cậu định đưa tay lật đống than dưới chân Ngô Đại Căn, thím Vương chột dạ vội thét lên: "Dừng tay!..."
Hàng xóm xung quanh đã hiểu trắng đen hết cả. Lưu Cầm Hoa còn sướng đến mức vỗ tay đét một cái: "Úi chà, đúng thật rồi nhé!"
Thím Vương dựng ngược lông mày, quay sang mắng Khưu Minh Tuyền té tát: "Cái đồ không cha không mẹ dạy bảo! Toàn nói bậy bạ!"
Khưu Minh Tuyền khẽ mỉm cười, hàm răng trắng bóng hiện ra vẻ sắc sảo: "Nếu cha mẹ dạy cháu đi trộm cắp thì cháu thà không cần có còn hơn."
Kiếp trước nghe những lời này cậu sẽ thấy đau lòng, nhưng giờ đây... lòng cậu đã chẳng còn chút gợn sóng nào.
Ngô Đại Căn vốn là người thật thà, giờ thì xấu hổ đến mức mặt đỏ tía tai. Ông ta hầm hầm đi đến đống than nhà mình, khuân mấy chục viên sang cửa nhà Khưu Minh Tuyền, im lặng không nói một lời mà đặt xuống. Khuân đủ năm mươi viên, ông ta mới thở hồng hộc dừng tay. Thím Vương tiếc của, buột miệng: "Sao lại trả nó nhiều thế! Tôi cùng lắm mới lấy có hơn chục viên—"
Vừa dứt lời, cả cái sân tập thể đều cười sặc sụa. Lưu Cầm Hoa cười toe toét: "Nhìn xem, đúng là kẻ cắp chuyên nghiệp. Không nhận đi, tôi gọi thằng cả nhà tôi về bắt người luôn bây giờ!"
Con trai cả nhà thím Lưu là Lưu Đông Phong, mười chín tuổi, đang học trường Cảnh sát. Lưu Đông Phong nhe răng cười, đứng nghiêm chào kiểu quân đội: "Vì nhân dân phục vụ!"
... Đúng lúc đó, phía cửa lớn của sân tập thể vang lên một tiếng cười nhạt đầy quái dị.
Nắm đấm của Khưu Minh Tuyền đột nhiên siết chặt.
"Sao thế? Chuyện gì vậy?" Phong Duệ nhạy cảm nhận ra điều bất thường. Từ lúc trùng sinh tới giờ, anh ta luôn thấy Khưu Minh Tuyền bình tĩnh, vậy mà giờ đây, anh ta cảm nhận được một nỗi bi phẫn tột cùng đang cuộn trào trên người cậu thiếu niên này.
Cứ như có một dòng nham thạch nóng bỏng sắp phun trào, muốn thiêu rụi gã đàn ông trước mặt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


